Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

ình thân là một thứ rất kỳ diệu, nó có thể khiến cho Ninh San từ khi tuổi còn rất trẻ chưa biết giặt quần áo nấu cơm như thế nào có thể học được cách chăm sóc em trai mình, hy sinh tất cả cho anh, đồng thời cũng khiến cho cô vì thù oán một người mà cũng căm ghét cả đứa trẻ có máu mủ tình thân với anh ta, ngay cả khi đó là con mình.
Ninh Xuyên nghĩ, có lẽ anh thực sự chưa hiểu chị Ninh San.
Anh đột nhiên nghĩ, trừ sự quan tâm của chị với mình, anh chưa từng tìm cách hiểu nội tâm của chị, cuộc sống của chị, cùng với những suy nghĩ lúc này của chị.
Ninh Xuyên ôm lấy Bối Bối, vỗ vỗ phía sau lưng cậu bé, “Cậu nấu cơm cho con ăn nhé.” Bối Bối vẫn còn hạnh phúc, ít nhất là lúc cậu bé ngủ say rồi, mẹ nó mới bỏ lại nó mà đi hẹn hò với người khác, ít nhất là không phải nhảy từ trên lầu xuống, để lại cho đứa trẻ khi tỉnh dậy một cái xác lạnh lẽo, và mất đi tình yêu của người mẹ mãi mãi.
Tô Thiên Thiên về nhà sớm hơn Ninh San rất nhiều, lại thấy bà Tô và dì Lâm đang ngồi xem phim truyền hình, “Về sớm thế?”
“Con mệt…” Cô dụi dụi mắt, “Chuyện kích thích đến mấy cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ của con được.”
“Cậu kia thế nào?” Bà Tô tò mò hỏi.
“Là Tổng giám Bộ Sáng tạo của công ty ngay bên cạnh chỗ con, hơn nữa, không lâu nữa sẽ thành cấp trên của con.” Tô Thiên Thiên giải thích, lúc ăn cơm, Ôn Nhược Hà nói, đã nói rõ tình hình với bên Nhân sự, không lâu nữa cô sẽ được bái bai Ninh Xuyên.
“Oa oa…” Dì Lâm vỗ tay, “Bà chủ, giống hệt như phim truyền hình chúng ta đang xem, tình yêu văn phòng đó, nếu mà chia tay, nhất định sẽ rất khó xử.”
“…” Tô Thiên Thiên nheo mắt, “Dì Lâm, cháu lấy thời gian ngủ của mình ra để cam đoan với dì, có xấu hổ thế chứ xấu hổ nữa cũng không bằng chỗ mà cháu đang làm bây giờ đâu.”
“Đúng rồi.” Bà Tô không nhịn được nói, “Ba con nói cuối tuần này sẽ về nhà đấy.”
“Không phải chứ!” Cô ôm mặt kêu lên sợ hãi, “Không thể để ba biết con không đến công ty ba mà đi chỗ khác làm việc được.”
“Đúng vậy, mẹ cũng đang muốn nói thế với con.” Bà Tô nghiêm túc nói, “Mẹ đã nghĩ thay con rồi, ông ấy nhất định sẽ nói con đi làm thu không bằng chi, con mà nói con căn bản không cần hoang phí những khoản khác, cũng không cần mua quần áo mới, người khác cũng không biết con là đại tiểu thư của Bất động sản Thiên An, tiền lương vẫn kiếm được, thì ông ta sẽ nói nếu con ẩn giấu được tốt như vậy, không bằng tới công ty của ba đi, có thể tiết kiệm cho ba được một phần tiền lương.”
“Cho nên…” Tô Thiên Thiên kiên định nghĩ, “Không thể để cho ba biết con đi làm?!”
Tô Thiên Thiên nhìn trời suy nghĩ đến cái mặt thối kia của Ninh Xuyên, cùng với số lần đi trễ vô số của cô trong tháng này, tiền thưởng cũng bị trừ hết, xin nghỉ một tuần? Nếu đổi lại là lúc bình thường bộ Nhân sự còn không biết cô, nhưng mà nếu Ôn Nhược Hà lại đang giúp cô xin chuyển đi chỗ khác, giờ cô lại xin nghỉ, chẳng phải là treo cái biển to đùng lên để cho người ta nhớ đến mình?
Dì Lâm đề nghị, “Hay là cô chủ có thể nói cô đi du lịch với bạn, tuần sau, cô đến ở nhờ nhà tiểu thư họ vậy.”
“Chủ ý này hay!” Tô Thiên Thiên lập tức vỗ tay, “Như thế ba cháu có về cháu cũng không phải ăn rau cỏ bánh bao theo ông ấy!”
“Cô chủ…” Dì Lâm rưng rưng, “Nghe nói ông chủ về còn muốn đi sắm quần áo.”
“Phụt…” Tô Thiên Thiên phụt ra, hành vi trâu bò nhất của ba cô, chính là tất cả quần áo đều được mua ở siêu thị, hơn nữa, để triển lãm sự quan tâm của ông ấy với cả nhà, sẽ phải mời cả bà Tô, Tô Thiên Thiên và dì Lâm đi theo ông ấy đến siêu thị sắm đồ.
Thường thường vào thời điểm này, cả nhà đều tự tìm cho mình một cái cớ thích hợp để không đi, cái cớ muôn thuở của bà Tô là, “Đầu tôi có hơi choáng…” Dì Lâm thì nói, “Tôi phải đi đến một cái chợ rất xa để mua rau sạch tiện lợi.” Thiên Thiên không biết lấy cớ gì, thường xuyên là kẻ xui xẻo nhất.
Ở trong siêu thị tranh giành dép giảm giá với các bác gái, sau đó ba cô còn chọn một chiếc sơ mi 20 đồng, còn phải dùng máy tính tính toán lại giá cả chính xác của các loại thức ăn và đồ dùng, cuối cùng, ông Tô sẽ hòa ái nói, “Thiên Thiên, mặc dù ba bận rộn nhiều việc, nhưng chỉ cần có thời gian, nhất định sẽ đi dạo phố mua đồ với con.”
Mất mấy giờ đồng hồ cuốc bộ, tính toán, giành đồ, còn muốn nàng lười Tô Thiên Thiên phải cảm động đến rơi nước mắt, có chuyện gì kinh khủng hơn cả chuyện này sao?
Vừa nghĩ đến cuối tuần sẽ có hoạt động này, quyết tâm của cô lại càng thêm kiên định, vậy nên Thiên Thiên siết chặt tay, “Cuối tuần, con tuyệt đối sẽ không về nhà!”






Thứ bảy Chủ nhật, Tô Thiên Thiên cũng lười phải gọi điện cho cô chị họ Âu Dương báo rằng sẽ đến ở, chẳng lẽ đến nhà chị họ kiếm cái giường để ngủ, còn cần phải hẹn trước sao?
Chuyện quan trọng hơn là, Chủ nhật, Ôn Nhược Hà hẹn cô đi xem phim, chuyện này làm cho Tô Thiên Thiên rất khiếp sợ, không chỉ khiếp sợ với tốc độ của sự phát triển này, kẻ lười như cô có chút không theo kịp, hơn nữa còn khiếp sợ hơn với chuyện —– cô phải mặc gì?
Chỉ có mỗi một chi


XtGem Forum catalog