XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

ải cũng nhận ra tôi sao?”
“Vậy sao mấy người không chào hỏi gì cả vây.” Tô Thiên Thiên vò đầu, “Tôi lại tưởng mấy người không nhận ra nhau ấy.”
“Cô thấy lấy quan hệ trước đây và bây giờ của hai chúng ta, tôi và ba mẹ cô gặp mặt, còn có thể chào hỏi được sao?” Ninh Xuyên ngẩng đầu lên, nói chẳng vui vẻ gì.
“Ừm…” Tô Thiên Thiên đáp một tiếng, “Vậy quan hệ của chúng ta đến cùng là thứ gì đây…”
Vấn đề này đột nhiên nhảy ra trước mặt Ninh Xuyên, khiến anh cũng cảm thấy bối rối, đến cùng là anh và Tô Thiên Thiên như bây giờ, ngồi trong cùng một phòng, cùng nhau làm tã cho cháu ngoại anh, đây, đây là quan hệ gì?
Tô Thiên Thiên duỗi duỗi cánh tay, ngáp một cái, ôm Bối Bối lên trên giường, “Tôi mệt quá, ngủ trước đây, anh làm trước một cái cho Bối Bối dùng đi.” Lúc này đã sắp mười giờ tối, cũng chính là thời gian đi ngủ của cô mọi ngày.
Mặc dù lúc này không phải giờ đi ngủ của Ninh Xuyên, nhưng tính toán đến việc Bối Bối còn là trẻ con, cần được đi ngủ sớm một chút, anh cũng bỏ kéo xuống, vội vàng cầm lên hai miếng vải có thể dùng được, đưa đến bên cạnh chiếc giường mà Tô Thiên Thiên và Bối Bối đang ngủ, mình thì nhẹ chân nhẹ tay thu dọn một chút, cũng vào phòng đi ngủ.
Ngủ trên nệm trải dưới đất, xung quanh một mảnh tối đen, trên giường Bối Bối vẫn còn đang đắm chìm vào sự vui vẻ khi được đi siêu thị ngày hôm nay, hai bàn tay nhỏ bé vẫn khua qua khua lại, tự đùa tự vui.
Tô Thiên Thiên hình như rất mệt mỏi, chỉ chốc lát đa thiếp đi.
Bối Bối không ngủ, Ninh Xuyên cũng không dám đi, chỉ có thể gối tay dưới đầu, nhìn trần nhà ngẩn người,
Có lẽ là do hôm nay ngoài ý muốn nhìn thấy ông bà Tô, khiến cho suy nghĩ của anh lập tức bay trở về quãng thời gian thật lâu trước kia.
Còn nhớ rõ khi mới quen chưa được bao lâu, Tô Thiên Thiên đã dọn tới ở chung với anh, lúc ấy Ninh Xuyên bị dọa cho sợ đến không nhẹ, “Hình như chúng ta mới bắt đầu thôi mà, thế này, thế này cũng quá nhanh.”
Tô Thiên Thiên trái lại rất phóng khoáng mà nói, “Không sao không sao, chỉ cần tình cảm sâu sắc, một ngày chồng vợ trăm năm nghĩa tình!”
“Phụt!” Ninh Xuyên lúc ấy lập tức phụt ra, nhưng nghĩ lại, tình cảm là thứ rất kỳ quái, anh và Tô Thiên Thiên chẳng qua mới chỉ ở bên nhau có bốn tháng, bốn tháng trong cuộc đời dài đằng đẵng này chẳng qua chỉ là một thoáng qua, chỉ như một cái chớp mắt, lại khiến người ta khắc sâu trong trí nhớ.
Có lẽ con người ta khi còn sống, lần đầu tiên luôn khó quên như vậy.
Anh còn nhớ rất rõ những chuyện muốn quên mà không thể quên được kia, Tô Thiên Thiên lười phải rời giường, lười phải dọn dẹp, lười phải làm việc, thích những hoa quả có nhiều nước, ví dụ như dưa hấu, nho, cam, thích mặc đồ thoải mái, thích mặc váy dài, thích nhất là bộ manga trong nước của mangaka Khâu Thiên, một quyển manga kiểu nửa lừa bịp, cô xem rất nhiều lần, lần nào cũng cười đến lăn lộn trên giường.
Ngay cả bản thân cũng bị ảnh hưởng, nhớ cả lời thoại kinh điển trong đó, “Tôi mới mua tất mới, dùng đợc có ba ngày! Đền tiền đi!”
Cô rất thẳng thắn, có gì thì nói đó, không kiểu cách, nhưng có chút nhõng nhẽo của con gái, cho dù lôi thôi lếch thếch, cũng sẽ ngốc nghếch ôm lấy mặt mình quay về phía Ninh Xuyên hỏi hết lần này đến lần khác, “Em có xinh không? Đáng yêu không? Dễ thương không?”
Cô không biết nấu cơm, nhưng lúc nào Ninh Xuyên nấu cơm cũng sẽ lăng xăng xách ghế vào ngồi trong bếp, nhìn anh nấu cơm, “Em giúp anh lựa đồ ăn nhé, em giúp anh dọn mâm nhé, em giúp anh lấy đũa, em giúp anh rót nước.”
Bản thân mình quá nửa là không cần cô càng giúp càng phiền, nhưng cô vẫn dính lấy không đi, luôn đứng bên cạnh thao thao bất tuyệt nói chuyện với anh, “A! Phải cho nước tương vào sao? Nói đến nước tương, hôm trước em nghe nói ăn nhiều nước tương da sẽ đen đi đấy, có phải thật thế không?”
Những ký ức bừa bộn không có chút thứ tự nào này, từng thứ lại rõ ràng như vậy.
Ninh Xuyên đột nhiên phát hiện ra, quan hệ của mình và Tô Thiên Thiên bây giờ, có thể coi là bạn bè sao? Không nhớ là ai đã nói câu này, sau khi chia tay còn có thể làm bạn bè, không phải là hết yêu rồi, thì chính là vẫn còn yêu.
Anh bị ý nghĩ của mình làm cho sợ hết hồn, nghĩ lại rồi lại nghĩ đến cuộc đánh cược của mình và Tô Thiên Thiên lúc trước, cùng với sự tranh chấp trước đây, cho dù là bây giờ quan hệ của bọn họ cũng không hòa hợp được mấy, bọn họ phải coi là kẻ thù mới đúng, nhưng kẻ thù vẫn có thể ngủ cùng một phòng, cùng làm tã cho một đứa trẻ sao?
Tô Thiên Thiên bây giờ có rất nhiều thứ khiến cho anh vừa quen thuộc, rồi lại vừa cảm thấy xa lạ, ví dụ như cô có thể nhanh chóng hoàn thành công việc, rồi sau khi làm xong lại ngủ khì khì ngay được; ví dụ như cô biết những thứ như Trà đạo, rồi mới làm được một lúc đã kêu gào mệt muốn chết; ví dụ như cô bắt đầu trang điểm, còn có cái gì mà kỷ niệm ba năm, rồi trong lúc cùng đường lại đến ở nhà bạn trai cũ; hơn nữa hôm qua cô còn nấu cơm cho Bối Bối, lại dùng phương thức lung ta lung tung nấu cái gì cũng giống nhau như thế, thực khiến người ta khó có thể tiếp nhận.
Khô