Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
giờ không phải lúc nói xin lỗi, “Vậy anh định đứng đây hong gió chắc?”
“Con người cô sao lại như thế chứ!” Ninh Xuyên không nhịn được phát hỏa, “Được tốt một cái là buông tay ném luôn được sao?!”
“Không phải là tại thấy…” Cô vừa nói vừa hạ thấp giọng, ghé đầu nhìn ra phía trước, xác định không có ai mới nói tiếp, “.. thấy ba tôi sao!”
Ninh Xuyên không để ý tới cô, quay mặt qua một bên, bác gái đi ngang qua lúc nãy, lúc này không biết lại quay lại mua thứ gì đó, nhìn thấy Tô Thiên Thiên đến giờ mới xuất hiện, không nhịn được quở trách nói, “Cô làm mẹ mà lại ném con cho chồng mặc kệ thế à, chẳng ra cái gì cả…”
Tô Thiên Thiên cùng Ninh Xuyên ngẩn người tại chỗ không biết nói gì, chồng của bác gái đứng bên cạnh đẩy bà ta một cái, “Em nói nhiều thế làm gì, không thấy người ta còn trẻ vậy sao, vợ chồng trẻ, mới làm ba mẹ, khó tránh khỏi như vậy.”
“Vậy thì phải biết học chứ…” Bác gái nói, “Cho dù không đóng bỉm, thì cũng phải cho thằng bé mặc tã chứ, tã mà cũng không biết làm sao? Mình không biết làm thì thôi, người làm mẹ chồng, làm mẹ vợ cũng không biết dạy sao?” Bác gái vẫn ở đó thao thao bất tuyệt, liền bị ông chồng bên cạnh kéo đi, áy náy nói với Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên, “Ngại quá…”
Nhưng Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên đều sáng mắt lên, đồng thời la lên, “Đúng rồi nha! Phải làm tã!”
Bối Bối vỗ tay, “Tã tã…”
“Vậy thì tốt.” Ninh Xuyên nói, “Tôi cũng nhớ là như vậy.”
Nghe lời này, Tô Thiên Thiên không nhịn được giễu cợt, “Anh còn nhớ cả mấy chuyện này cơ đấy…”
Bóng lưng Ninh Xuyên cứng đờ, “Trí nhớ tôi tốt, muốn quên cũng không được.”
…
Bữa tối đơn giản có ba món mặn một món canh, để chiều theo Bối Bối, Ninh Xuyên nếu cơm hơi nát một chút, mùi vị món ăn cũng khá thanh đạm, Tô Thiên Thiên không kén ăn, ăn cũng khá hài lòng.
Chờ Ninh Xuyên thu dọn xong chén bát, đã là gần tám giờ, Tô Thiên Thiên đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Ninh Xuyên hỏi, “Cô biết tắm cho trẻ con không?”
“Không…. biết..” Tô Thiên Thiên chầm chậm nói, lại bổ sung một câu. “Nhưng mà bảo mẫu tôi không thu tiền công.”
“Tôi cũng chẳng trông mong cô sẽ trông nom được thằng bé tử tế, miễn đừng có để đói bụng hay té ngã gì là được.” Ninh Xuyên hé miệng cười nói, “Vậy cô đi tắm trước đi, tắm xong tôi tắm cho Bối Bối, buổi tối cô trông nó một chút.” Ninh Xuyên sáng sớm mai còn phải đi làm đúng giờ, hai ngày trước đêm nào cũng phải đánh thức Bối Bối dậy một hai lần không ngủ nhiều được nên tương đối mệt nhọc, cộng thêm sáng dậy sớm, đánh thức Bối Bối dậy anh cũng không được ngủ thoải mái.
Tô Thiên Thiên lên tiếng trả lời, cầm đồ ngủ, chui vào phòng vệ sinh.
Lái xe thẳng một đường về nhà, mọi người tắm rửa xong, Ninh Xuyên và Tô Thiên Thiên bắt đầu tìm những thứ có thể làm thành tã.
“Khăn lông?” Tô Thiên Thiên đề nghị.
“Cái đó hay đâm vào người ngứa lắm..” Ninh Xuyên nói xong, cầm cốc nước đổ lên góc khăn, nước chậm chạp mãi không ngấm xuống, “Cô xem, thấm nước cũng không tốt.”
“Anh tưởng anh đang mua băng vệ sinh chắc, còn thấm nước không tốt?!” Tô Thiên Thiên bĩu môi trả lời.
“Chẳng lẽ trẻ con nó tè một chút, lại không bằng cô…” Anh lập tức phản bác, dừng lại một chút, “Nhiều bằng cái đó của cô sao.”
“Vậy thì xẻ ra thành một lớp!” Tô Thiên Thiên cầm tay áo, từ bên cạnh, roẹt roẹt roẹt cắt, trải ra thành một miếng vải, dài rộng đều thích hợp, Ninh Xuyên trải miếng vải lên trên bàn, cầm một cốc nước, cẩn thận đổ một chút lên góc, nước tong tóc chảy trên mặt bàn, “Mỏng quá, không dùng được.”
“Vậy phải làm hai lớp sao?” Tô Thiên Thiên nhìn chiếc áo đã cụt tay, không biết phải hạ đao từ đâu, cuối cùng quyết định cắt từ giữa cổ áo xuống, chia chiếc áo thành hai nửa, “Như vậy vừa dài vừa rộng lại được hai lớp rồi chứ gì!”
Ninh Xuyên cầm miếng vải lên, lại phát hiện một nửa được may ghép lại, một nửa lại bị cắt rời ra, quấn quanh mông Bối Bối, miếng vải luôn có một mặt bị rủ xuống, không nằm chung một chỗ, anh lại bắt đầu thuyết giáo, “Cô phải cắt từ hông lên, như vậy mới được một vòng, trái phải sẽ không bị tách ra.”
“Gì mà phiền toái quá vậy!” Tô Thiên Thiên phát điên, cầm một chiếc áo khác lên, đem cả cái kéo nhét cho Ninh Xuyên, “Tự anh cắt đi cho xong!”
“Cắt thì cắt…” Ninh Xuyên nhận lấy đồ, “Xem cái bộ dạng lười biếng của cô kìa!”
Tô Thiên Thiên tựa vào thành sa lon bĩu môi, nhìn Ninh Xuyên cẩn thận lấy tay áng chiều rộng trước, sau đó lại đo qua đo lại trên cái áo, cuối cùng chia cái áo ra, cắt ngang phần thân ra làm ba mảnh, hai mảnh tay áo xẻ ra lại được may cùng một chỗ, biến thành hai lớp.
Cô không nhịn được chép miệng, “Không ngờ anh đúng là ông chủ nhà cần cù đảm đang gia đình nào cũng tất yếu phải có khi đi du lịch đấy!”
“Đa tạ khen ngợi.” Ninh Xuyên tức giận nói, “Vậy cô chính là vua lười tuyệt đối không thể dự trữ lại?”
“Xí…” Tô Thiên Thiên hừ hừ nói, đột nhiên nhớ tới một màn ở siêu thị, “Đúng rồi, vừa nãy chắc anh cũng nhận ra ba mẹ tôi chứ?”
“Ừ.” Anh đáp một tiếng, “Bọn họ không ph