Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
ng, là khó có thể suy xét…
Nghĩ mãi nghĩ mãi, anh đã thiếp đi lúc nào không hay, Tiểu Bối Bối nằm trên giường nghiêng đầu nhìn Tô Thiên Thiên đang ngủ bên này một chút, lại nhìn Ninh Xuyên đang ngủ dưới giường một chút, bĩu môi, sao mọi người chẳng ai chơi với bé cả vậy, ngủ hết cả rồi?
…
Sáng hôm sau, Ninh Xuyên mơ hồ thức dậy, muốn vươn tay sờ chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh, lại phát hiện tay quờ hụt, lúc này mới phát giác ra tối qua mình đã ngủ quên ở đây.
Ninh Xuyên là một người tương đối bảo thủ, lúc này cảm thấy có hơi căng thẳng, vội vàng đứng dậy, nhưng không ngờ Tô Thiên Thiên cũng đã tỉnh, dụi dụi mặt, “Anh cũng dậy rồi à?”
Vừa nghe câu này của cô, Ninh Xuyên giống như bị bắt gian tại trận vậy, mặt thoáng cái đã đỏ bừng lên, cúi đầu xếp chăn, “Ừ ừ…”
Tô Thiên Thiên cũng chẳng để ý đến tình huống trước mắt, vẫn ngồi đó chờ cho tỉnh ngủ, Ninh Xuyên thấy cô không nói câu nào như vậy, càng thêm căng thẳng, giải thích, “Hôm qua tôi, thấy Bối Bối vẫn chưa ngủ, đành chờ, kết quả không cẩn thận ngủ thiếp đi…”
Cô chớp mắt một cái, nghiêng đầu nhìn Ninh Xuyên đang đỏ mặt, “Mặt anh đỏ như vậy làm gì? Anh làm chuyện gì đuối lý hả?”
“Cô mới làm chuyện đuối lý ấy!” Ninh Xuyên vội vã nói.
“Vậy anh căng thẳng cái gì?” Tô Thiên Thiên nhìn dáng vẻ kia của anh, không kìm được khoanh tay trước ngực, “Hôm qua anh làm gì tôi đúng không?”
“Tôi chẳng làm gì cả!” Ninh Xuyên rướn cổ giải thích, “Tôi chỉ ngủ thôi!”
“Vậy anh ngủ thì cứ ngủ, đỏ mặt làm quái gì chứ?” Tô Thiên Thiên nhướn mày.
Ninh Xuyên bắt đầu hối hận với lời giải thích của mình, sớm biết vậy đã không nói gì, có lẽ cô ấy còn chẳng để ý tới, “Tôi nóng thôi..”
“Mở điều hòa mà còn nóng?” Tô Thiên Thiên bĩu môi, cúi đầu nhìn nhìn, thấy áo ngủ mình vẫn còn nguyên vẹn, lại nghĩ mình đúng là lo hão, dù sao người giống như Ninh Xuyên, chắc chẳng làm ra được chuyện gì, “Bữa sáng ăn gì?”
“Để tôi xem đã, hôm qua không phải đã mua yến mạch với sữa tươi sao?” Ninh Xuyên thấy cô không nói gì nữa, lập tức thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi ra ngoài.
Ninh Xuyên chuẩn bị xong bữa sáng, Thiên Thiên cũng đã rửa mặt xong, vò vò đầu, ngồi xuống bàn ăn sáng, “Hôm qua mơ cả đêm…” Cô thuận miệng lầm bầm một câu.
“Trước khi ăn cơm đừng nói chuyện.” Ninh Xuyên thốt lên.
“Câu này nghe như mẹ tôi nói ấy.” Tô Thiên Thiên múc múc yến mạch đã được ngâm trong sữa tươi.
“Là mẹ tôi nói cho tôi biết..” Ninh Xuyên trả lời.
Tô Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Xem ra đây là lời các bà mẹ hay nói.”
“Đúng vậy.” Ninh Xuyên gật đầu một cái, “Nói khi ăn cơm sẽ mất linh đấy, nhưng nếu là mộng đẹp, thì để dành lúc đói bụng hẵng nói.”
Tô Thiên Thiên im lặng, hôm qua cô mơ thấy là mình và Ninh Xuyên vẫn còn ở trường học, hình như đang ăn cơm trưa, các món ăn trong nhà ăn ngon vô cùng. Trong mơ có sườn, gà viên, thịt bò, còn có cả cá kho tàu, hôm đó hình như cô có rất nhiều tiền, tóm lại tất cả các món đều gọi một phần, ăn mà khiến cô thấy thỏa mãn vô cùng, vừa ăn còn vừa gắp thức ăn cho Ninh Xuyên ngồi đối diện, “Anh cũng ăn đi, ăn ngon lắm đấy.”
Nhưng mà vấn đề đã tới rồi đây, giấc mơ kiểu này rốt cuộc là tốt hay xấu?
Mặc dù có rất nhiều đồ ăn, nhưng cố tình lại là ăn cùng với Ninh Xuyên.
Vậy nên cô kiên định nói, “Hôm qua tôi mơ thấy được ăn rất nhiều món ngon, các loại thịt, ăn xả láng luôn!” Nói xong chợt múc một muỗng sữa tươi yến mạch nuốt xuống bụng, sau đó lập tức nói nốt nửa câu sau, “Nhưng mà là ăn cùng với anh.”
“Khụ khụ khụ…” Ninh Xuyên lập tức bị cô làm cho sặc, giương mắt trợn cô trừng trừng, rõ khó hiểu!
Hôm nay Ninh Xuyên vừa tới công ty, chưa bước vào bộ tài vụ đã có người gọi anh một tiếng, “Ninh Xuyên!”
Anh xoay người lại nhìn, là Ôn Nhược Hà, bèn gật đầu chào hỏi một tiếng, “Anh cũng tới rồi à.”
“Đúng vậy.” Anh ta đứng trước mặt Ninh Xuyên, ánh mắt lóe lên, giống như có lời gì muốn nói, rồi lại không biết nên mở miệng thế nào, có vẻ hơi hồi hộp và khẩn trương, “Cái đó…”
Vốn anh ta vào công ty chậm hơn Ninh Xuyên, nhưng tuổi lại lớn hơn Ninh Xuyên một chút, nghe nói là nhân tài tinh anh khai thác được từ một công ty quảng cáo khác, con người anh ta cư xử với mọi người rất hòa nhã, lại nổi tiếng là người hiền lành, nhân duyên ở công ty không tệ, bộ dụng cụ pha trà ở phòng làm việc của Ninh Xuyên cũng là được anh ta tặng nhân dịp mừng năm mới.
Quan hệ giữa hai người bọn họ tuy không thể coi là quá tốt, những vẫn gọi là được, dù sao một ở bộ Sáng tạo, một ở bộ Tài vụ, cũng chẳng có mâu thuẫn hay bất hòa gì.
“Có chuyện gì vậy?” Ninh Xuyên nhận ra anh ta có chuyện muốn hỏi, liền hỏi thăm một tiếng, “Hay là qua phòng làm việc của tôi đi?”
“Không không…” Anh ta vội vàng khoát tay, lại thở dài một tiếng, “Có lẽ là nguyên nhân ở chính tôi thôi.”
Lời của anh ta nói không được rõ ràng, Ninh Xuyên có chút khó hiểu, nhưng lại thấy anh ta ghé đầu thoáng nhìn vào trong phòng làm việc, giống như đang tìm ai đó vậy, “Anh tìm Tô Thiên Thiên sao?”
Ôn Nhược Hà bị người ta chọc trúng tim đen, lúc này