XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

iên Thiên, trước lúc đến phòng rửa tay thì vẻ mặt đau khổ, bây giờ lại là vẻ mặt khiếp sợ, ngắn ngủi mấy phút, đã xảy ra chuyện gì?
“Thiên Thiên?”
“Dạ?” Tô Thiên Thiên hồi hồn, nhanh chóng giải thích, “Em không sao, em không thấy gì cả, em không biết gì hết.”
“…” Ôn Nhược Hà càng thêm mờ mịt.
“Dùng bữa dùng bữa…” Tô Thiên Thiên ân cần gắp cho anh một đống thức ăn, mình cũng vùi đầu vào nhai. Tình huống của chị Ninh San, Ninh Xuyên có biết không? Hình như lần trước lúc mình còn trông Bối Bối ở nhà anh ta, anh ta cũng nói không biết Ninh San đi đâu, nhưng mà buổi trưa anh ta úp mở nói Ninh San có việc, có thể cũng đã biết sơ sơ chuyện này, nhưng chắc là không tìm được chị ấy, cũng không tiện nói với mình, mới trả lời lấy lệ như vậy.
Nhớ tới vẻ mặt mệt mỏi của Ninh Xuyên cùng cảnh Bối Bối một mình chạy lung tung khắp nơi, Tô Thiên Thiên cảm thấy thức ăn ngon nhai trong miệng cũng như nhai sáp, chẳng có mùi vị gì.
“Cơm nước xong, đi xem phim nhé?” Ôn Nhược Hà hỏi, “Dạo này nghe nói có một bộ phim mới không tệ đâu…”
“Dạ…” Tô Thiên Thiên lên tiếng, lát nữa cơm nước xong, chị Ninh San cũng sẽ bỏ đi, rồi sau đó sẽ lại không biết đi đâu! Cô suy nghĩ một chút, lấy di động trong túi xách ra, nhắn tin cho Ninh Xuyên, “Đường Trung Ương, quán XX, chị Ninh San đang dùng bữa ở đây, mau tới.”
Coi như là mình giúp Bối Bối đi, dù sao, cậu nhóc đối xử với mình tốt vô cùng! Suy nghĩ xong lý do, cô nhấn nút gửi đi.
Mới vừa cầm đũa gắp một miếng thức ăn, tin nhắn trả lời lập tức đến, ngay cả tốc độ hồi âm cũng nhanh vậy, Tô Thiên Thiên ngượng ngập, mở ra xem ——– “Tôi đang làm thêm giờ, ra ngoài, Bối Bối làm sao đây?”
Tô Thiên Thiên theo bản năng định trả lời lại là anh mang nó đi làm được, không mang nó tới đây cùng đợc sao, có điều cẩn thận nghĩ lại, cô quả nhiên là ngu xuẩn, sao có thể để cho Bối Bối thấy cảnh mẹ mình thông đồng với một người đàn ông khác phát sóng trực tiếp từ hiện trường được chứ! Tâm hồn nhỏ bé kia của cậu bé…
Cô vội vàng nhắn lại, “Chị hai họ Âu Dương của tôi cũng làm thêm giờ, anh giao Bối Bối cho chị ấy đi!”
Lần nay Ninh Xuyên không nhắn lại, Tô Thiên Thiên đoán chừng phương pháp này hữu dụng, mà Ninh Xuyên đã bắt đầu hành động, cô thở hắt ra, lần này thì tốt rồi.
Nhìn cô vùi đầu nhắn tin nhoay nhoáy, trong lòng Ôn Nhược Hà căng thẳng, chẳng lẽ ra ngoài với mình quá nhàm chán, cho nên cô ấy lúc thì đau khổ lúc thì khiếp sợ, bây giờ lại cắm đầu vào nhắn tin, tâm tư hoàn toàn không đặt trên người mình sao….
Thực sự… lần xem mặt này của anh lại thất bại sao?!
Thờ phào nhẹ nhõm, Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, đã thấy Ôn Nhược Hà nhìn mình chằm chằm, nhất thời căng thẳng, quả nhiên, biểu hiện của cô quá kỳ quái rồi. Cô vội vàng cầm lấy cốc nước uống một ngụm, “Cái kia… món ăn của nhà hàng này ngon thật!”
“Đúng vậy!” Ôn Nhược Hà tiếp chuyện, “Hơn nữa cách công ty cũng gần, ăn cơm cũng tiện.”
Đến đây quả thực rất tiện, Tô Thiên Thiên thích những nơi đường xá tương đối gần như thế này, có thể đỡ phải mất công đi đường! Vừa nãy cũng chỉ mất có hơn mười phút.
Hơn mười phút? Hơn mười phút!
Thế thì Ninh Xuyên chẳng mấy chốc sẽ tới rồi! Vậy tình hình… cô nhìn trời suy nghĩ một chút, nhất định là vừa máu chó lại vừa ngượng ngập rồi, sau đó toàn bộ nhà ăn sẽ vây lại xem, bao gồm cả cô và tổng giảm Ôn, cuối cùng trong tình trạng tranh chấp hỗn loạn còn có thể lôi cả chút chuyện xấu xa trước kia của cô với Ninh Xuyên ra nữa!
Tô Thiên Thiên nuốt nuốt nước miếng, cô thông báo cho Ninh Xuyên cũng đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần phải tiễn Phật tiễn đến Tây thiên chứ! Vẫn là mau chóng chuồn thôi, “Thế, chúng ta đi xem phim thôi?”
“Hả?’ Ôn Nhược Hà thất kinh, “Nhưng chúng ta còn chưa ăn xong mà…”
“Em no rồi, anh còn chưa no sao?” Tô Thiên Thiên hỏi ngược lại.
“Anh…” Ôn Nhược Hà cảm thấy suy nghĩ của mình có chút không theo kịp Tô Thiên Thiên, theo tin tức từ Âu Dương cùng với mấy lần đi chung lúc trước, cô ấy phải là người có tiết tấu chậm mới đúng chứ, sao hôm nay tiết tấu đột nhiên lại tăng nhanh lên vậy?
“Chưa no thì mau ăn đi.” Tô Thiên Thiên thúc giục, xem ra anh chàng này ăn gì cũng chậm, tốn thời gian vào chuyện ăn uống như vậy, điểm này chắc ba mình cũng sẽ có ý kiến đây! Lại cho mình thêm một lý do để cự tuyệt anh ta.
Ôn Nhược Hà vội vàng cúi đầu ăn số thức ăn cô gắp cho anh, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Nhưng mà Thiên Thiên, em còn gọi một đĩa bơ sầu riêng mà, còn chưa mang lên!”
“Bơ sầu riêng?!” Tô Thiên Thiên nhớ ra, đúng là mình có gọi món đó, hơn nữa phục vụ còn nói với cô là điểm tâm đang được làm, thời gian chờ có lẽ sẽ hơi lâu.
“Phục vụ!” Tô Thiên Thiên vội vàng gọi nhân viên phục vụ tới, “Bơ sầu riêng tôi gọi đã có chưa, chưa có thì không cần làm nữa.”
“Vậy tôi phải hỏi nhà bếp đã.” Cô nhân viên phục vụ khách khí nói.
“Vậy mau đi hỏi đi…” Tô Thiên Thiên khoát tay thúc giục.
Ôn Nhược Hà không nhịn được hỏi, “Em vội lắm à?”
“Không phải, chẳng qua là hôm nay là cuối tuần, người đi xem phim chắc nhiều lắm, đi