Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
la-hula sao? Nhảy cho mọi người xem một đoạn đi.” Mọi người cũng hào hứng hùa theo.
Thẩm Đình kinh ngạc nói: “Không thể nào, làm sao cô biết được?”
Anh Khoe đắc ý nói: “Tổ bảo trì ngày nào cũng xem đoạn phim chị nhảy trong thang máy, chúng tôi cũng xem cả rồi, verry good.” Anh giơ ngón cái lên với Thẩm Đình, mọi người đều hướng ánh mắt biết-cả-rồi-nhé về phía cô.
Thẩm Đình chỉ còn biết hỏi trời: “Trời ơi, nhân viên kinh doanh thiếu đạo đức nghề nghiệp, kẻ nhận hối lộ thiếu đạo đức nghề nghiệp, giờ ngay cả nhân viên bảo trì cũng không có đạo đức nghề nghiệp nốt, cái thế giới này bị làm sao rồi?”
Mọi người vẫn tiếp tục kêu réo, không thể chĩa mũi tên vào Thẩm Nhân Kiệt, họ đành hướng nó sang Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, chị đừng mắc cỡ mà!”
Ánh lửa bập bùng, Thẩm Đình dữ dằn nói: “Đừng nói mắc cỡ nữa, không có tôi cho mấy người mắc nạn cả bây giờ.”
Mọi người phá lên cười ngặt nghẽo.
Qủa nhiên Thẩm Đình nói không sai, đến đêm muỗi từ đâu bay ra như trấu, hơn nữa cứ như nhận ra đặc trưng của mỗi người, càng đập càng hăng bám riết không tha. Trong lều vừa nhỏ vừa nóng như lò lửa, vốn dĩ chẳng ai ngủ nổi. Mọi người chỉ còn cách ra ngoài hóng gió. Thẩm Nhân Kiệt và Tạ Huyền ngồi ở một nơi cách khá xa đám nhân viên, Tạ Huyền hỏi: “Danh sách cắt giảm nhân sự tôi đưa cậu, cậu có ý kiến gì không?”
Thẩm Nhân Kiệt trầm ngâm một lát, anh lo lắng về phản ứng của Thẩm Đình: “Tôi có ý kiến khác về một số người, để tôi suy nghĩ thêm đã.” Vừa hay anh Khoe về lều lấy đồ đi ra, chẳng may nghe thấy hai người nói chuyện: vậy là công ty vẫn muốn sa thải nhân viên, họ sắp sa thải nhân viên, oh my god! Máu trong toàn thân anh Khoe dồn hết lên não, anh hớt hải chạy về nơi mọi người đang tụ tập.
“Người Miêu muốn sa thải nhân viên, bên nhân sự đã liệt kê danh sách ra rồi.” Anh ta ném quả bom hạng nặng vào giữa mọi người.
Cả đám chưa phản ứng kịp, một lúc sau mới nhao nhao lên, vừa hoảng hốt vừa phẫn nộ, ánh lửa bập bùng soi lên khuôn mặt từng người, Thẩm Đình hoang mang hỏi: “Không thể nào, cậu làm sao biết được?”
“Chị Thẩm Đình, chị không định nói với chúng tôi là chị không biết đấy chứ?” Có người giận đến cực điểm, lên tiếng mỉa mai.
“Chính tai tôi vừa nghe thấy, còn giả được sao? Chị Thẩm Đình, chị xem chúng tôi ở đây có bao nhiêu người vì nghe chị khuyên mà ở lại, nửa tháng vừa qua chúng tôi làm việc như thế nào? Bây giờ định qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ sao?” Anh Khoe giận đến nỗi biến trở lại thành người Trung Quốc thuần túy, hơn nữa còn dẫn lời cổ nhân, không thèm chêm tiếng Anh nữa.
Thẩm Đình ấp úng: “Tôi biết mọi người… nhưng mà, tôi thật không nghĩ đến…”
Một người trong đám nói: “Chị không phải là trợ lý của anh ta sao, ngày ngày ở cạnh nhau, chị mà không biết sao, có ma nó tin.”
Thẩm Đình nhìn về phía mọi người, cơ hồ mỗi người đều ném ánh mắt phẫn nộ hoặc nghi ngờ về phía cô. Đây đều là những đồng nghiệp cũ đã cộng tác với cô hai ba năm, gần như mỗi người đều đã từng được cô giúp đỡ, lúc ấy họ thân thiết gọi cô là: “Chị Thẩm Đình.” Bây giờ họ cũng gọi cô như thế, nhưng đáng tiếc đã thành ra nghiến răng nghiến lợi mà gọi. Tình bạn và niềm tin xây dựng suốt bao lâu vẫn không chịu nổi một cú đánh, nếu như người ta nói tình bạn là máu là thịt, thì lợi ích chính là khung xương chống đỡ. Bây giờ họ nhìn cô như nhìn quân Anh xâm lược Scotland. Cô chưa bao giờ bị cô lập và hiểu lầm như vậy, chỉ cảm thấy trái tim như bị muôn đao dày xéo.
Chỉ một mình Vua Nhiều Chuyện đứng đó khe khẽ nói: “Tôi nghĩ chắc là chị Thẩm Đình không biết thật.” Thế nhưng lời của cô thoắt chốc đã như bọt biển bị cơn sóng dữ nuốt chửng.
“Chị Thẩm Đình, chị chắc chắc an toàn rồi, chỉ có đám hay làm không hay bợ đỡ như chúng tôi mới có chuyện thôi. Cho nên đáng ra phải làm được chức gì đó, còn phải học nhảu hula-hula để mua vui cho ông chủ.”
Những người khác cũng hùa theo mỉa mai mát mẻ: “Công ty cũng hay thật, rõ ràng là có đám ma, sao lại còn mời mọi người đến đây làm gì, muốn làm thành đám ma vui vẻ sao?”
Thẩm Đình không kềm chế được cảm xúc, chạy về hướng Tạ Huyền và Thẩm Nhân Kiệt, chỉ vào mặt họ: “Các người muốn sa thải nhân viên sao?”
Tạ Huyền kinh ngạc ngước mắt nhìn cô, còn cô thì trừng trừng nhìn Thẩm Nhân Kiệt, cứ như nếu anh nói dối thì mắt cô sẽ phóng ra phi tiêu khiến anh mất mạng tại chỗ.
Thẩm Nhân Kiệt không biết có phải do dự hay không, im lặng một lát rồi đánh trống lảng: “Tôi thấy chị rất tốt.”
Thẩm Đình truy đến cùng: “Các người muốn sa thải nhân viên?”
Tạ Huyền cười xoa dịu không khí: “Công ty cần phát triển…”
“Đừng cười, giờ tôi nhìn thấy nụ cười giả nhân giả nghĩa của cậu là buồn nôn rồi.” Nụ cười của Tạ Huyền đột nhiên khựng lại, như bỗng nhiên bị cảnh cửa kẹp trúng.
Thẩm Nhân Kiệt điềm tĩnh gật đầu: “Không phải tôi, mà là chúng ta cần cắt giảm nhân sự.”
“Hai người các người, quả thực là vô cùng vô sỉ, muốn sa thải thì sa thải bà đây trước đi.” Thẩm Đình giận đến nỗi nước mắt chực rơi, môi run run như cánh quạt đã ngắt điện nhưng vẫn chưa dừng lại, không tài