Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.

iày trên tảng đá phảng phất như nhuốm đỏ dưới ánh trăng, trời tối quá nhìn không rõ, anh leo lên cầm lấy chân cô, nhưng cô đá ra, Thẩm Nhân Kiệt lại nổi xung: “Chị dữ dằn quá đấy, thảo nào chẳng ai thèm rước.” Nhất định chân cô đã giẫm phải mảnh vỡ gì rồi, đỏ tươi một mảng, vậy mà chẳng chịu xử lý vết thương, xem ra nó nhiễm trùng cũng mặc: “Chị tính cưa chân luôn đấy à? Chị chê tội danh gái già chưa đủ gánh nặng cho xã hội hay sao?”
“Cậu cút đi, cút đi.”
Thẩm Nhân Kiệt một tay kéo cô xuống, sau đó đỡ lấy cô, không để bàn chân bị thương của cô chạm đất: “Đi thôi, tôi dìu chị.” Anh amwcj kệ cô đồng ý hay không, cứ dìu cô đi về phía trước.
Thẩm Đình nhảy lên muốn đẩy anh ra, nhưng bất cẩn để chân kia chạm đất, đau thừa sống thiếu chết, mắng một tiếng: “Khốn kiếp.” Hà tất phải làm ta khổ địch mừng. Thẩm Đình nghĩ thông rồi, quyết định không giày vò bản thân nữa mà để anh dìu đi.
Thẩm Đình không nói, Thẩm Nhân Kiệt cũng im lặng. Đi được một đoạn, Thẩm Nhân Kiệt mới lạnh lùng nói: “Dìu chị đi thế này chậm quá, để tôi cõng chi về.” Tuy lạnh lùng nhưng vẫn là giọng thương lượng, đối với anh mà nói cũng xem là đã xuống nước lắm rồi.
Thẩm Đình phản đối: “Cậu thấy chưa đủ phiền sao? Chị đây với cậu một trong hai sạch, đừng làm rối lên nữa.”
Thẩm Nhân Kiệt chế nhạo cô: “Video trên Youku đã đứng top, đến điệu hula-hula cũng nhảy rồi, còn ai tin nữa hả, bà chị?”
Thẩm Đình đang định phản bác anh để tỏ rõ cô “đời ô trọc mình ta trong sạch”, nhưng anh đã xốc cô lên. Kỳ thực anh khá gầy, cảm giác gân guốc rất rõ rệt, Thẩm Đình bắt đầu lẩm bẩm: “Tội nghiệp, da bọc xương, có phải ngày nào cậu cũng bị lương tâm cắn rứt không hả, bởi vậy làm người không nên xấu xa quá, cuối cùng chỉ chính mình chịu giày vò thôi.”
Thẩm Nhân Kiệt đáp lời: “Làm người không nên quá tốt, làm một vài việc tốt thì là sẵn sàng giúp người, làm quá nhiều thì sẽ biến thành ham chuyện bao đồng, cuối cùng tự liên lụy mình không lấy nổi chồng.” Lúc nói câu này, anh cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm khó gọi tên, thương cô không bao giờ biết chọn thời cơ lùi bước, không bao giờ biết thỏa hiệp… Tuy rằng miệng cô luôn ra vẻ lõi đời, nhưng sự thực đã chứng minh cuộc đời cô chỉ toàn những tai nạn. Cô giống như bẩm sinh đã có một chữ “dũng” treo trước ngực, tuy mình đầy thương tích nhưng vẫn không biết sợ hãi là gì.
“Này, đồ đàn ông thối, nói chuyện cũng không nhường tôi một chút được sao, cứ nhất thiết phải câu đốp câu chát vậy à? Tôi có hay dở thế nào đi nữa thì cũng là phụ nữ chứ.” Cô cốc mạnh lên đầu anh một cái.
“Vậy mới thấy chị quần hồng chẳng kém tu mi chứ?” Cô thật không chút thương tình, cốc đầu anh đau thấu trời, nhưng Thẩm Nhân Kiệt vẫn không quên khích bác cô.
Cô mặc kệ anh, dù gì hai người chắc chẳng bao lâu nữa cũng hết duyên nợ. Người ta vốn là như vậy, đám bạn nỗi khố ngày ngày đi học cùng nhau hồi tiểu học bây giờ chẳng biết sống chết nơi nào, huống hồ chỉ là một người bình thường đến mức chỉ là đồng nghiệp trong nửa tháng. Cô ngước lên nhìn bầu trời, những vì sao giăng đầy trời đều là nước mắt của ai đó biến thành, có phải chăng mỗi ngôi sao đều là sự đắng cay của một người trên cõi đời, ánh sao ấy nhất định là ánh mắt của kẻ tiếc thương đang rưng rưng nhìn xuống mặt đất.
Cô biết anh có quá khứ riêng, có nỗi khổ riêng, nhưng cô không thể tha thứ, cho dù chắc chắn anh không cần sự tha thứ của cô, cô khe khẽ nói: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu, hy vọng ngày mai chúng ta không phải gặp nhau nữa.”
Anh khựng lại một lát, sau đó hỏi: “Vậy chị muốn thế nào?”
“Ngày mai tôi muốn nghỉ phép, tôi bệnh rồi, trại hè là do các người tổ chức, tôi được coi là bị thương do công việc, các người nhất định phải bồi thường.” Cô dõng dạc nói.
Thẩm Nhân Kiệt rịn ra những giọt mồ hôi lấp lánh, sau đó anh thở phào. Không biết vì mệt, vì sợ, hay vì bị người phụ nữ lạ lùng này làm rung động: “Nhớ lấy hóa đơn đấy.”
“Tôi nhớ mà, cậu yên tâm.”
Khi sắp về đến nơi cắm trại, cô vừa dọa nạt, vừa dụ dỗ, vừa van xin anh thả cô xuống, tình cảnh của cô đã bi đát thế này, không cần đi chuốc thêm một lễ rửa tội bằng mắt nữa. Anh nói: “Chị muốn dỡ củi giết la đấy phóng.” Nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đặt cô xuống.
“Tôi chưa từng thấy con la nào độc địa như vậy.” Cô đứng một chân loạng choạng không vững, anh vội đỡ lấy cô.
Đi đến nơi cắm trại, những người vốn còn chút lo lắng cho Thẩm Đình, nay thấy cô trở về cùng Thẩm Nhân Kiệt thì khì mũi khinh bỉ rồi ai về lều nấy.
Thẩm Đình đang định rẽ về lều của mình thì Tạ Huyền cũng vừa về đến, thấy cô bị thương, anh bèn hỏi: “Ối, chị bị sao vậy?”
Thẩm Đình liếc anh một cái sắc như dao: “Tôi không muốn nói chuyện với loại lòng lang dạ sói như cậu.”
Tạ Huyền vẫn không mảy may tức giận, anh nói với vẻ quan tâm: “Chân chị thế này sẽ bị viêm đấy.”
“Chết được là hay nhất.”
“Chỗ tôi có thuốc, bây giờ tốt nhất là chị cùng tôi qua đó sơ cứu vết thương.” Tạ Huyền nói.
Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn cô: “Không chừng chị ta muốn giành một suất dự Paralympic.”