Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

Thẩm Đình chỉ muốn xông tới nhổ phăng nanh độc của anh. Cô chưa kịp hành động thì anh đã chạy về phía cô. Tuy nhiên anh không bạo lực như vậy, mà chỉ khẽ khàng dìu cô, hạ giọng nói: “Đi thôi.”
Anh dìu cô vào trong lều của Tạ Huyền, Tạ Huyền đem hộp thuốc dự phòng ra, lấy thuốc sát trùng rửa vết thương cho cô: “Có thể sẽ hơi đau đấy.”
Thẩm Đình còn chưa kịp nghĩ thì một cơn đau như lửa nung ập tới, cô cắn chặt môi, mồ hôi trên trán rịn ra lấm tấm.
Thẩm Nhân Kiệt đứng một bên cau mày nói: “Nếu đau thì phải cho người ta biết chứ.”
Thẩm Đình chẳng buồn nhìn anh: “Xì, có thứ đau nào mà tôi chưa trải qua, chút cỏn con…” cơn đau nhói lên tận óc, cứ như Tạ Huyền cố ý mạnh tay lấy tăm bông vẹt vết thương của cô ra vậy, cô phát mạnh lên lưng anh, gào lên: “Cậu muốn giết chết tôi hả.”
Tạ Huyền liền nói: “Xin lỗi, tôi không hề cố ý.” Sau đó hai người đàn ông không cầm lòng nổi cười phá lên.
“Hai kẻ các người sẽ xuống địa ngục.” Thẩm Đình đưa ra phán quyết cuối cùng cho họ.
Trại hè tưng bừng náo nhiệt bỗng trở thành trại tiễn biệt với mỗi người một nỗi niềm riêng, mọi người tạm biệt nhau không lấy gì làm vui vẻ. Thẩm Đình mang vẻ mặt tối sầm, để Thẩm Nhân Kiệt đưa đến bệnh viện băng bó, sau đó lại hầm hầm để anh đưa về chung cư, tự mở cửa xong ném ánh mắt sang nhìn anh: “Cậu không định vào đấy chứ?”
Thấy anh không lên tiếng, cô lại nói: “Cậu bỗng nhiên lại biến thành ông chủ tốt à, xem ra cậu muốn vào chăm sóc tôi. Cậu diễn xuất tốt quá, đáng lẽ cậu nên đi làm gián điệp hay đặc vụ gì đấy, nếu không thật uổng phí tài năng.”
“Chị muốn nói gì thì nói thẳng, đừng có mát mẻ như thế.” Thẩm Nhân Kiệt ngắt lời cô.
“Tôi nào dám nói gì!” Cô lấy điện thoại gọi cho Cao Hiểu Vi: “Cao tiểu thư, chị cô bị tai nạn lao động, cô mau đến mà chăm sóc chị cô.”
Sau khi hai người phụ nữ “chí ch chí chóe” trên điện thoại xong, Thẩm Đình cúp máy: “Cậu xem, bây giờ tôi không cần cậu nữa, cậu đi được rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt lẳng lặng nhìn cô hồi lâu: “Chị luôn đem cả cảm xúc trong công việc vào tình cảm cá nhân sao?”
“Đừng nói bừa, tối với cậu chẳng có chút tình cảm cá nhân nào hết, để người khác nghe thấy không hay đâu.”
“Thật sao?”
“Thật.”
“Được, vậy tôi đi trước.” Thẩm Nhân Kiệt nói xong quay lưng đi thẳng.
Thẩm Đình giương đôi mắt trách móc, trừng trừng nhìn bóng anh đi khỏi, sau đó mới tập tễnh nhảy lò cò vào trong nhà. Xuống đến dưới lầu, Thẩm Nhân Kiệt bất chợt thấy thẫn thờ, trên lối đi trồng hoa chan chứa nắng vàng, hoa nở cuối hè còn rực rỡ hơn cả hoa xuân, mùi hương nồng nàn khó tả, chẳng khác chi người phụ nữ đã bước sang mùa hè của đời người. Như có điều suy tư, anh ngước lên nhìn cửa sổ phòng cô, những thân dây cát đằng xanh mơn mởn trên bậu cửa thong thả buồng xuống, làm người ta nhớ đến khung cửa sổ tuyệt đẹp của nàng Juliette. Có một con chim màu xanh cứ chốc đi, chốc dừng, ríu rít trên bậu cửa sổ nhà cô.
Một lúc sau, Cao Hiểu Vi vừa đi vừa hát oang oang xông vào nhà Thẩm Đình, cô ăn mặc theo phong cách trăm hoa đua nở, một chiếc áo sơ mi rộng trước ngực màu đỏ chói, sau đó màu đỏ này còn đan xen vào những chỗ khác màu xanh lá cây, trông chẳng khác gì một con chim anh vũ, không chừng là do con chim xanh trên bậu cửa ban nãy biến thành. Nhìn thấy chân Thẩm Đình bị quấn băng kín mít, cô lấy tay che miệng, kinh hoàng nói: “Bà chị, sao lại ra nông nỗi này? Cậu bị thế này không chỉ hỏng nửa thân người đâu, mà là hỏng cả nửa đời còn lại đấy!” Động tác của cô khoa trương như cảnh kết thúc của một tập phim truyền hình, khiến cho bạn vừa sợ hãi vừa tò mò, muốn xem tập tiếp theo cho bằng được.
Thẩm Đình nói giọng ma quái: “Tôi nói này Cao tiểu thư…” cô cố ý rê dài giọng như người ta đọc thoại trong Kinh kịch: “Cô đến chạy tang à! Bát Giới nhà cô cuối cùng đã chịu thả cô ra khỏi thôn Cao Lão rồi đấy.”
“Đáng ghét, đáng ghét quá, tại sao không phải miệng cậu bị thương, mà là chân cậu bị vạ thay vậy chứ?”
Cao Hiểu Vi ngồi xuống cạnh cô, cầm chân cô xem tới ngó lui, trông như một chuyên gia đang dùng kính phóng đại để giám định một món cổ vật: “Sao cậu lại tự hành hạ mình ra thế này, kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, bỏ hết tuổi xuân rồi bắt đầu muốn bỏ mạng, những tên đàn ông tòa soạn ấy chẳng có lấy một tên ra hồn để con gái nhà lành như chúng ta lấy làm chồng, tớ thật không hiểu, rốt cuộc cậu bám riết ở nơi ấy để được gì?” Cô nói nghe như Thẩm Đình đang theo đuổi một nghề bất chính.
Thẩm Đình nghĩ thấy cô nói thật đúng, những lý lẽ này đều đúng, nhưng… “Ôi dào, chuyện dài lắm.”
“Vậy nói ngắn gọn đi.” Cao Hiểu Vi là người tính thẳng như ruột ngựa, ghét tất cả mọi chuyện ấp úng vòng vo.
Thẩm Đình hồi tưởng lại đầu đuôi câu chuyện, bất chợt lửa giận trong lòng lại nổi lên, cô nghiến răng nghiến lợi bắt đầu kể khổ: “Còn ai ngoài cái gã mà cậu giới thiệu tớ coi mắt, lần coi mắt đó là sự bắt đầu của cơn ác mộng ám ảnh tớ cả tháng trời nay.” Cô lầm bầm kể lại những tai ương bi thảm đã xảy ra trong một tháng vừa qua: “Đâu ra kẻ chẳng có chút tình người như thế, tớ làm việc ở tòa soạn