Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
>-Anh nói đúng lắm!- cô khẽ thở dài, giọng nói vẫn còn như tắc nghẹn: -Là anh ấy, là Lục Kỳ Thần đã không còn.
Trái tim Lí Tử Duệ hơi thắt lại, đột nhiên không biết nên nói thế nào, mãi lâu sau anh mới nặn ra được một câu: -Cô hãy bớt đau thương!
-Trước đây tôi không biết, nhưng giờ thì tôi biết rồi…- Hi Hiểu đột nhiên khẽ cười:- Tại vì tôi cứ mãi cố chấp với chuyện cũ, nếu nhìn thoáng ra sẽ thấy vẫn có thể sống rất tốt!
Mặc dù câu nói này của cô mang đầy sự quyết tâm và kiên cường nhưng không hiểu sao lại khiến cho anh cảm thấy xót xa tột độ. Anh định nói vài lời khuyên nhủ cô nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Anh đành xoay người về phía cô, nhẹ nhàng an ủi: -Thôi ngủ đi, đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì!
Cô khẽ ừ một tiếng rồi cả hai người ai nấy đều từ từ chìm vào giấc ngủ trong những suy nghĩ miên man của riêng mình. Ngày hôm sau, Hi Hiểu vẫn thức dậy từ sớm, vào bếp làm đồ ăn sáng, đóng giả là một đôi vợ chồng yên ấm.
Cánh cửa phòng mợ vẫn chưa mở, thế nên Hi Hiểu bảo Tử Duệ ăn sáng rồi đi làm trước còn mình thì đợi mợ ra cùng ăn. Nào ngờ Lí Tử Duệ vừa ăn xong bữa sáng thì mợ Hi Hiểu từ phòng ngủ đi ra, tay xách cái hòm như hôm nào mới đến: -Hiểu Hiểu, Tử Duệ, hôm nay mợ sẽ về nhà!
-Về nhà ạ?- Hi Hiểu chợt khựng lại, vội vàng chạy đến đỡ hành lí cho mợ: – Mợ ơi, chẳng phải mợ nói sẽ ở lại đây vài ngày hay sao?
-Trong nhà cũng có chút chuyện…- mợ Hi Hiểu gượng gạo nở một nụ cười, đôi mắt sâu không giấu nổi sự mệt mỏi và chán nản: – Nên mợ phải về nhà!
Hi Hiểu đến bên cạnh mợ, định tiếp tục khuyên nhủ nhưng lại cảm thấy vạt áo mình bị giật mạnh, Lí Tử Duệ mặt mày không hề biến sắc, đựng dậy bên cạnh Hi Hiểu nói: -Mợ ạ, cháu còn định nghỉ làm ở nhà với mợ vài ngày, thế mà mợ lại đi về nhanh thế sao?
-Hiểu Hiểu, anh đi bảo thư kí đặt cho mợ một cái vé máy bay nhé? Một lát nữa anh sẽ cho người mang về!- Lí Tử Duệ mỉm cười nói: -Thành phố C cách đây xa quá. Để mợ ngồi tàu hỏa không tiện!
-Thế mợ lại làm các cháu phải tốn kém rồi!- mợ Hi Hiểu nhìn Tử Duệ, vẫn là nụ cười gượng gạo: -Tử Duệ, nhìn cháu ăn mặc thế này chắc là chuẩn bị đi làm phải không?
-Vâng ạ!- Lí Tử Duệ nhìn đồng hồ: -Cháu chuẩn bị đi đây ạ!
-Vậy thì mợ phải tranh thủ nói với cháu cái này…- mợ Hi Hiểu đột nhiên kéo tay Hi Hiểu đặt lên tay của Tử Duệ: -Nói thật lòng, mợ đến lần này có chút vội vã, không thể ở lại với các cháu thêm ít ngày. Tử Duệ này, Hiểu Hiểu từ nhỏ đã là đứa trọng tình cảm, tính tình nóng nảy, hấp tấp, có chuyện gì cháu hãy tha thứ cho nó!
-Một khi có con rồi, hai cháu sẽ là một gia đình, đừng có cãi vã như hôm qua nữa…- mợ Hi Hiểu hơi nhíu mày: -Không tốt cho em bé đâu!
-Mợ ơi, cháu không….
-Hiểu Hiểu, cháu chớ có cứng miệng!- mợ ngoảnh đầu lại nhìn cô: -Mặc dù mợ chưa nhìn thấy giấy kiểm tra của cháu. Nhưng cháu có biết mợ nổi danh khắp thành phố C là gì không? Là máy siêu âm cơ thể đấy! Một khi cháu có thai thì sắc mặt và thói quen sẽ khác hẳn so với bình thường. Người khác không nhận ra nhưng không qua được mặt mợ đâu!
Hi Hiểu càng nghe mợ nói càng chột dạ, cô đành vừa đẩy mợ sang một bên vừa lảng sang chuyện khác: -Thôi được rồi mà mợ, nếu mợ đã nói chuẩn như vậy thì mợ bỏ nghề dậy, ở nhà mở phòng khám đi thôi. Như thế thì chẳng cần ra khỏi nhà mà vẫn có tiền mợ ạ!
Mợ Hi Hiểu lườm cô một cái sắc lẻm rồi nói với Lí Tử Duệ: -Theo lí mà nói, chuyện của thanh niên các cháu mợ không có quyền can dự, nhưng mang thai, sinh đẻ là chuyện lớn. Tử Duệ này, tốt nhất cháu nên để ra chút thời gian đưa Hiểu Hiểu đi khám xem sao.
-Mợ….
-Cháu biết rồi ạ!- trong khi Hi Hiểu cuống quýt lo lắng thì Lí Tử Duệ lại tỏ ra vô cùng ung dung: -Mợ cứ yên tâm, một khi có tin vui cháu nhất định sẽ báo lại cho mợ!
Lí Tử Duệ quyết định xin nghỉ hai tiếng đồng hồ để đưa mợ Hi Hiểu ra tận sân bay. Nhìn thấy mợ Hi Hiểu đăng kí lên máy bay xong xuôi, anh đột nhiên phì cười: -Hi Hiểu, lẽ nào trông cô giống một bà bầu như vậy?
-Sở trường của mợ tôi là lo chuyện bao đồng…- Hi Hiểu sợ rằng nói thêm vài câu sẽ lộ chuyện liền sải bước thật nhanh:
-Trước đây mợ ấy có như vậy đâu, sao bây giờ tự nhiên lại lôi thôi thế chứ?
-Có một số người thường già trước tuổi, cũng giống như thế…- trong ánh mắt Lí Tử Duệ lóe lên một tia tinh quái, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp, khuôn mặt anh càng trở nên khôi ngô. Anh khẽ nhếch môi cười, nhướn mày như trêu chọc, khẽ kéo cánh tay cô nói: -Cô là cô gái có dáng vẻ như bà bầu, đúng là cá tính nhỉ!
Biết Tử Duệ đang có ý định trêu chọc mình, Hi Hiểu liền quay ngoắt người lại, ánh mắt như trêu ngươi: -Nếu như tôi có thai thật thì sao?
Tử Duệ chợt khựng lại rồi ngay lập tức nhướn mày trêu cô:- Cô chớ có nói như vậy! Nhìn tốc độ phì ra của cô hiện nay, cũng có khả năng này lắm!
-Anh nói cái gì?- tưởng rằng Tử Duệ đã phát hiện ra cô có thai, Hi Hiểu luống cuống đáp: -Tôi…
-Cô luống cuống gì chứ, tôi còn chưa nói hết mà…-Tử Duệ thản nhiên kéo tay Hi Hiểu sải bước về phía đối diện, vừa đi vừa cười nói: -Trừ phi có hai khả năng. Thứ nhất là chức năng của cô khác với n