Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

cập đến vấn đề tình cảm chân chính, vậy thì việc gì cô phải lo lắng hay sợ sệt như vậy đối với anh? Nhưng cái cảm giác ấy dường như chẳng có tác dụng gì trong hoàn cảnh bế tắc hiện nay. Vì vậy khi Lí Tử Duệ đột nhiên ngoảnh đầu lại, Hi Hiểu vẫn ngại ngùng cụp mắt xuống.
Cô giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy cơ thể mình đang được nâng lên. Tử Duệ một tay đỡ cô ngồi dậy một tay kê gối vào sau lưng cô: -Đầu gối của em bị thương lúc ngã cầu thang rồi, vì vậy tạm thời không được cử động!- anh cúi đầu nhìn cô: -Có chuyện gì cứ bảo anh là được!
Hi Hiểu ậm ừ đáp lời, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Tử Duệ quay người lại nói với người bố đang tươi cười đứng phía sau: -Bố ơi, bố cứ về nhà nghỉ ngơi đi, có con ở đây là đủ rồi!
Bố Tử Duệ dặn dò con trai cẩn thận đâu ra đấy rồi mới yên tâm ra về.
Rầm….cánh cửa phòng bệnh sập lại, Hi Hiểu cảm thấy trái tim mình như co rúm lại, một nỗi căng thẳng khủng khiếp chưa từng có xưa nay đang ập đến, bóp nghẹt trái tim bé nhỏ của cô.
Cứ tưởng rằng khi không còn người ngoài, Lí Tử Duệ sẽ phẫn nộ hỏi cô về đứa bé, thậm chí còn căn cứ theo các điều khoản của hợp đồng để quở trách và cuối cùng là định một cái tội danh cho cô, sau đó trừng trị thích đáng theo hợp đồng đã quy định.
Cô cúi đầu bối rối, đưa tay quấn chặt lại cái chăn trên người trong vô thức, rồi lại gỡ ra, rồi lại quấn vào, xong lại gỡ ra. Cứ thế hết lần này đến lần khác. Trong lòng cô đã chuẩn bị sẵn tâm lí sẽ bị Tử Duệ mẳng chửi thậm tệ.
Có ba khả năng.
Nếu như anh ấy không nói ra những lời quá khó nghe, chỉ nói rằng hành động này của cô sẽ gây cản trở đến hợp đồng hôn nhân của hai người, cô sẽ tỏ ra có lỗi, ngoan ngoãn gánh chịu mọi hậu quả.
Nếu như anh nói có hơi khó nghe một chút, nhưng chỉ cần không xúc phạm đến lòng tự tôn và nhân cách của cô, vậy thì cô sẽ cho anh ấy có cơ hội được trút hết bực bội trong lòng và ngoan ngoãn gánh chịu mọi hình phạt.
Nếu như những lời anh nói quá sức chịu đựng, vậy thì cô và anh sẽ đường ai nấy đi. Được thôi, mọi tội lỗi do cô gây ra, mọi hậu quả do cô mang đến…cô sẽ tự mình gánh chịu hết.
Hi Hiểu chợt giật mình nhận ra rằng những giả thiết mà mình tự hư cấu trong lòng đều nói rằng mình đã mắc phải một tội lỗi không thể tha thứ, tội ác tày trời, không thể không trừng trị. Lí Tử Duệ còn chưa định tội cho mình, sao bản thân mình đã tự phán cực hình cho mình thế?
Bản thân cô còn không thể tha thứ cho mình vậy thì làm sao anh có thể không làm ầm lên cơ chứ?
Trong khi Hi Hiểu đang bị giày vò bởi những nỗi lo sợ thì đột nhiên bên tai cô vang lên giọng nói trầm ấm: -Cô có ăn cơm không?
Mùi cháo thơm nức phảng phất qua mũi cô. Hi Hiểu có nằm mơ cũng không nghĩ rằng lại có chuyện này xảy ra. Trước khi sự việc xảy ra, Tử Duệ còn chưa bao giờ đối xử với cô như vậy. Thế mà hôm nay, anh ấy lại muốn bón cháo cho cô ăn: -Tôi tự ăn cũng được!- cô bối rối cúi đầu nhìn cái ống truyền nước trên tay mình: -Tay trái cũng có thể xúc cơm được mà!
-Thôi để tôi- không để cho cô kịp phản đối, anh đã ngồi xuống bên cạnh, trải một cái khăn lên chăn của cô rồi cầm cái thìa lên trộn đều bát cháo. Anh lấy mu bàn tay thử độ nóng của cháo rồi nhíu mày bảo: -Tôi không thử nên không biết, nếu như cô thấy nóng thì nhớ nói!
Cô ậm ừ trong cổ họng rồi ngoan ngoãn nuốt những miếng cháo anh bón. Có thể là tư thế nửa nằm nửa ngồi này ăn cháo chẳng mấy dễ chịu nên mới ăn được có mấy miếng mà cháo đã dính đầy lên miệng cô. Hi Hiểu định đưa tay lên lau miệng thì bỗng cảm thấy khóe miệng lành lạnh. Tử Duệ đã dùng tay lau những vết cháo dính trên miệng cho cô.
Vào giây phút ấy, một cảm giác gì đó rất khó tả lan tràn trong con người cô.
Hai người im lặng không nói, dường như hành động “ăn cháo” lúc này của cô đã trở thành hành động duy nhất khiến cho nỗi bối rối giữa hai người được dịu bớt. Cho đến khi bát cháo đã hết sạch, Lí Tử Duệ mới hỏi cô: -Ăn nữa thôi?
Giọng nói rất nhẹ, rất nhẹ, thậm chí còn chẳng bằng một phần ba lúc bình thường. Thế nhưng không hiểu sao Hi Hiểu lại cảm thấy khó chịu chẳng khác bị dao nhọn cứa vào. Cô lắc đầu, khó khăn lắm mới cất lời được: -Anh có gì muốn hỏi không?
-Không!
-Không có chuyện gì cần nói sao?
-Không!
Hi Hiểu khẽ cười, toàn thân lạnh giá như bị đè chặt bởi những tảng băng. Cô chăm chú nhìn người đàn ông đó, không còn áy náy, không còn rụt rè, không còn sợ hãi, chỉ bạo dạn và kiên quyết nhìn anh. Trong khi đó, người đàn ông ban nãy vẫn còn bình thản giờ bỗng trở nên nhát gan. Anh cúi đầu thu dọn bát đũa, tiếng va chạm giữa các dụng cụ ăn vang lên lấp đầy căn phòng yên tĩnh…nhưng anh không hề ngẩng đầu nhìn cô.
-Tôi không biết nấu ăn, bố tôi nấu cơm cũng không được ngon lắm. Nếu như cô muốn ăn gì thì chiều nhắn tin nói với tôi nhé!- anh vẫn không chịu ngẩng đầu nhìn cô, chỉ cặm cụi nhét hết dụng cụ ăn vào trong túi rồi quay người: -Còn nữa, tôi đã xin Tôn Bồi Đông cho cô nghỉ rồi, chuyện công việc cô không cần phải lo lắng. Tôi phải đi làm trước đây!
Dứt lời, không đợi Hi Hiểu kịp đáp lời, anh liền quay người định


XtGem Forum catalog