Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
phận nhân sự mang bản hợp đồng đã chuẩn bị sang cho cô: -Cô Nhan, cô xem xem có vấn đề gì không, nếu không thì mời cô kí vào đây!
Hi Hiểu xem qua một lượt nội dung, đa phần là các điều khoản mang tính công thức của công ty chứ thực chất chẳng có mấy nội dung thực tế. Cô cầm bút kí luôn lên bản hợp đồng. Cô Lâm Nhiên tọc mạch chờ cho nhân viên bộ phận nhân sự đi ra rồi mới ngoảnh đầu sang hỏi: -Chị Nhan ơi, lại được thăng chức rồi à?
-Ừm, đúng vậy!
-Vậy thì chúc mừng chị nhé!- cái loa của Lâm Nhiên đột nhiên cất cao giọng: -Trưởng phòng Nhan, lần này chắc là được thăng lên chức giám đốc rồi hả? Phải mời mọi người đi ăn mừng đấy nhé!
Vừa dứt lời thì tiếng hò reo ở bộ phận kế hoạch vang lên ầm ĩ. Hi Hiểu nhướn mày: -Thăng chức thì có gì khó đâu? Các người muốn thăng chức cũng rất EASY mà!
-Hả?
-Chỉ cần làm thủ tục thôi việc, được thông qua là OK liền!- Hi Hiểu bật cười: -Thưa các đồng chí, như vậy các vị sẽ được thăng lên chức vụ vĩ đại nhất trong lịch sử: người phụ nữ của gia đình!
-Cô từ chức à?- mọi người há hốc mồm kinh ngạc: -Nhan Hi Hiểu, sao cô lại từ chức?
-Đúng đấy…
-Một công việc tốt như vậy sao lại nói nghỉ là nghỉ chứ? giờ cô vừa được tăng lương, vừa được thăng chức, sao cô lại từ chức chứ?
-Ừm…à, tôi…- Hi Hiểu chậm rãi thu dọn bàn làm việc, đang định nói lời từ biệt với các đồng nghiệp thì chợt thấy cánh tay mình bị ai đó kéo đi, ngẩng đầu lên nhìn hóa ra là đôi mắt đen láy của Lí Tử Duệ: -Nhan Hi Hiểu, cô từ chức sao không nói với tôi?
-Tại sao phải nói với anh chứ?- gạt tay anh ra, Hi Hiểu lạnh lùng: -Từ chức là quyết định của cá nhân tôi, đâu có chịu sự chi phối của giám đốc thị trường như anh?
-Nhưng trên hợp đồng có nói rõ nếu như có quyết định trọng đại thì phải cùng đối phương bàn bạc rồi mới đưa ra….
-Đó là chỉ những chuyện có liên quan đến tình cảm chứ không có liên quan đến sự nghiệp…- Nhan Hi Hiểu cắn chặt môi, ánh mắt lạnh lùng: -Còn nữa Lí Tử Duệ, ở đây là công ty, anh không sợ người khác biết chuyện chúng ta à?
-Nhan Hi Hiểu, cô đừng trêu tức tôi!
-Tối qua anh đã định cho tôi một tội danh to đùng như vậy, tôi nghĩ kĩ thấy tội lỗi của mình thật không thể tha thứ…- khóe môi Hi Hiểu nhếch lên: -Lí Tử Duệ, chẳng phải anh nói con người trên đời này đều rất tinh mắt hay sao? Vậy thì cứ để họ mở to mắt mà tìm hiểu. Nhan Hi Hiểu tôi đã đi đến nước này, không đương đầu được nhưng cũng không đến mức không thể trốn được.
-Cô….
-Nếu như anh lo sau khi tôi ra đi, chuyện của Gia Thái sẽ thuộc về ai, vậy thì anh cứ yên tâm đi! Cái đề án của Gia Thái sẽ không chạy mất đâu mà sợ. Tôi sẽ nói với Kiều Việt, cũng sẽ nói với Lục Kỳ Thần…- Nhan Hi Hiểu lạnh lùng hừ giọng: -Vì vậy, Lí Tử Duệ, hi vọng anh có thể vui vẻ làm việc ở Trụ Dương này! Tôi sẽ không…vì anh…mà mất mặt nữa đâu!
Hi Hiểu đã dùng hai từ “mất mặt” để “báo đáp” lại buổi định tối hào hùng ngày hôm qua của Lí Tử Duệ. Nhìn thấy Hi Hiểu lao nhanh ra khỏi phòng làm việc, Lí Tử Duệ tức tối đấm rầm một cái vào tường. Anh không sao hiểu rỗi, tại sao rõ ràng là bản thân mình phải chịu ấm ức, bản thân gặp phải hoàn cảnh bế tắc, vậy mà vẫn còn bị người ta quở trách?
Lẽ nào cô ấy từ chức là bởi vì anh? Trong đầu Lí Tử Duệ hiện ra đôi mắt long lanh của Hi Hiểu, đôi mắt ấy đang phát ra những tia nhìn ngang ngạnh. Đã giành lấy đề án bên Gia Thái, đã đuổi cổ được Nhạc Đồng…Nhan Hi Hiểu đã tạo ra một môi trường cực kì “an toàn”…dành cho anh.
Cô làm việc này hoàn toàn vô tư. Lí Tử Duệ cười chua xót, chậm rãi đi ra khỏi phòng làm việc. Anh lặng lẽ đứng từ xa quan sát người phụ nữ đang làm các thủ tục bàn giao công việc, đôi mắt của cô dường như vẫn còn vết tích của những giọt nước mắt đã khóc đêm qua. Nghĩ đến việc sau này không còn được làm chung trong một công ty với cô nữa, Lí Tử Duệ lại cảm thấy tâm trạng rối bời. Anh thở dài một tiếng rồi lặng lẽ trở vào phòng làm việc.
Anh vốn tưởng Hi Hiểu làm đơn thôi việc đã đủ tuyệt tình lắm rồi, nào ngờ phía sau vẫn còn có chuyện đang chờ đợi anh.
Buổi tối Tử Duệ phải tiếp khách nên hơn tám giờ anh mới về đến nhà. Vừa mở cửa ra đã thấy Hi Hiểu đang chổng mông thu dọn đồ đạc, bên cạnh là ông bố ngốc nghếch của mình đang nghệt mặt ra, không biết phải làm gì để ngăn con dâu lại. Nhìn thấy cảnh tượng này, Lí Tử Duệ linh cảm có chuyện gì đó không lành. Chẳng nhẽ Hi Hiểu định đuổi bố anh về quê?
-Sao thế?- giọng điệu Tử Duệ có vẻ không vui: -Cô định làm cái gì thế hả?Định chuyển nhà à?
Hi Hiểu ngẩng đầu liếc anh rồi tiếp tục thu dọn: -Tôi định về nhà ngoại dưỡng thai.
Lí Tử Duệ nghe xong liền kéo cánh tay cô, gắt lên: Nhan Hi Hiểu, sao cô cứ bày hết trò này đến trò khác thế hả?
-Tôi đâu có…- Nhan Hi Hiểu vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Tử Duệ, nào ngờ anh càng siết chặt tay hơn: -Lí Tử Duệ, anh bỏ tay ra!
Bố Tử Duệ đứng bên cạnh thấy thái độ của cả hai có vẻ không bình thường, lại bắt đầu cãi vã liền lên tiếng bảo vệ con dâu: Tử Duệ, có gì con từ từ mà nói!
-Nó đang có bầu, con chớ có động chân động tay như vậy!- bố Tử Duệ định gỡ tay con t