Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.

tĩnh, nhưng là, tất cả mọi người đều không tin.
Ngón tay đặt nhẹ trên hộp đồ trang sức đẩy về trước mặt Mộ Diễn ,"Tôi không muốn."
"Lấy lại ! Quà sinh nhật."
Trong nháy mắt giọng nói của Mộ Diễn chìm lạnh , cảm giác bị cự tuyệt không vui đã nhảy lên đuôi lông mày.
Tử Ca sửng sốt, ngón tay đè trên chiếc hộp lạnh băng,"Anh. . . . . . Anh. . . . . ." Làm sao anh biết?
Mộ Diễn nhíu mày ,"Rõ ràng có nhắc nhở, mỳ trường thọ, cô cho rằng tôi mù sao?"
Trong phòng mọi người đã bắt đầu mang thức ăn lên, ở chính giữa là một chiếc bánh ngọt xinh xắn khiến cô mất khống chế rơi nước mắt.
Mộ Diễn, tôi không muốn anh tốt với tôi, tôi chỉ cần anh đối với tôi giống như trước kia, lạnh lùng tàn nhẫn, như vậy lòng của tôi sẽ không mất khống chế, trái tim của tôi cũng có thể giữ vững sự thanh tĩnh.
Nhưng mà, Mộ Diễn, anh thật bại hoại, để cho tôi không nhịn được muốn. . . . . . Nếm thử.
Trong lòng bàn tay, góc cạnh của chiếc hộp đâm vào làm cô đau, nhưng Tử Ca vẫn siết chặc, để cho cảm giác đau đớn làm đầu của cô thanh tĩnh hơn, cô biết người người đàn ông trước mặt chưa dùng qua ma túy cũng không phải ma tuý, nhưng anh giống như chất gây nghiện, cuốn cô vào trong.
Mộ Diễn, tôi biết trong lòng anh không có tôi. Nhưng tôi lại muốn thử một lần, xem thử đến tột cùng tôi có thể xông vào hay không.






Nguyện Vọng Ngày Sinh Nhật
"Cô ước đi." Mộ Diễn ngồi ở bên trong, sắc mặt của anh dưới ánh đèn hết sức nhu hòa.
"Còn không có một cây nến thì ước kiểu gì" Người đàn ông này thật đúng là chưa từng trải qua bữa tiệc sinh nhật nào sao? Tử Ca nhẹ liếc Mộ Diễn thấy trên tay anh đang cầm một cây nến
Mộ Diễn lên tiếng chê cười, thân thể anh ung dung tự tại áp lưng vào chiếc ghế sofa, trên mặt thoáng qua vẻ vô lại,"Hạ Hạ, cô cảm thấy ước nguyện trước ngọn nến này hay trước tôi thì tốt hơn?"
Ngữ khí của anh ổn định mà ngông cuồng, mang theo vẻ bá đạo của Mộ Diễn, tay Tử Ca cầm nến dừng một cái, cô ngẩng đầu lên liền thấy Mộ Diễn khuých hắc tròng mắt nhìn chằm chằm cô, đó là ánh mắt nhìn thấu tâm tư người khác.
"Hạ Hạ, ở trước mặt tôi mà dám nhắc tên người đàn ông khác, người nào đưa cho cô lá gan?"
Tử Ca không trực tiếp trả lời Mộ Diễn, xem ra cô có hàm ý khác, đáy mắt của anh đã từ từ đóng băng, trầm lãnh khiến người ta sợ, ngón tay nhẹ khoát lên trên mặt bàn, vẻ mặt của anh tối tăm không rõ, giọng nói mang theo mười phần lạnh lẽo.
Tử Ca nhẹ nhàng cười ra tiếng, đầu nâng lên, mắt của cô lộ ra chút ánh sáng,"A, Mộ Diễn, anh để ý sao? Quan tâm trong lòng tôi có ai sao? Anh không quan tâm, anh chỉ để ý xem thân thể của tôi có trung thành với anh hay không thôi."
Nụ cười của cô lộ ra chút bi thương, ngay cả Tử Ca cũng không muốn phỉ nhổ bản thân như vậy, nhưng cô nhịn không được liền muốn hỏi anh một chút, cũng biết rất rõ anh sẽ không trả lời.
"Nếu như, tôi nói, tôi quan tâm thì sao đây?"
Tử Ca kinh ngạc ngẩng đầu lên, muốn nhìn xuyên thấu xem trong lòng anh đang nói thật hay đùa, lời của anh khiến tim cô muốn nhảy ra ngoài, cái loại cảm giác rung động này khiến cô không biết nên làm gì bây giờ
Cô. . . . . . Có thể nói sao?
"Hạ Hạ, cô cũng cảm thấy tôi đang quan tâm cô sao? Cô còn có tâm sao? Tôi cho rằng lúc ở CK, họ đã dạy dỗ cô rất tốt. Đối với công việc của mình nên có một tiêu chuẩn nhất định ."
Lời của anh như một cây kim đâm thẳng vào trong lòng Tử Ca , rét lạnh trong nháy mắt xâm nhập toàn thân, một tay xoa cánh tay, cô chỉ thấy ánh mắt của anh là sự khinh miệt cùng giễu cợt. Tại sao cô có thể quên, mình cũng chỉ một cô gái ở CK được anh lấy về và cũng chỉ là loại phụ nữ lấy thân thể của mình ra để giao dịch thôi, chỉ như thế mà thôi.
Là cô hy vọng xa vời, muốn cuộc sống của mình tốt đẹp hơn.
Giờ khắc này, tảng băng từ đáy lòng tràn ra, đông lạnh toàn thân, đôi môi ngập ngừng hồi lâu lại ói không ra bất kỳ một câu.
Mộ Diễn, anh thật sự rất độc ác
"Tôi cho rằng bây giờ tôi đã rõ rồi." Quật cường ngẩng đầu lên, cô cười khó khăn.
Vô lực cúi đầu, nước mắt rơi xuống, không một tiếng động đập vào chiếc váy mặc trên người, chiếc váy màu lam nhạt bây giờ đã đậm màu hơn, ngón tay bấm thật chặt trên đùi, đau đớn lan tràn ra, cô toét miệng giống như vui giống như cười, có lẽ đang cười nhạo mình nhiều chuyện, lại không chịu ngẩng đầu lên xem người đàn ông đối diện đang làm gì, cô không cho phép mình yếu đuối khi ở trước mặt anh, cô không thể để bộ mặt chật vật này công khai ở trước mắt anh.
Trên mặt bàn khăn giấy bị cô đẩy rơi xuống đất, mượn thời cơ nhặt lên , cô lau sạch , ngồi thẳng người, lúc này cô đã chỉnh lại dáng vẻ của mình, chỉ rũ mí mắt xuống che đi tròng mắt đỏ ửng.
"Anh đã đáp ứng nguyện vọng của tôi, vậy tôi cũng không kiểu cách, trong tay tôi có 25% cổ phần thu mua ở Chung-Hạ, tôi biết anh muốn đem 25% này chuyển ra ngoài theo giá thị trường dễ như trở bàn tay." Mà cô, muốn bán tháo.
"Hạ Hạ, đây chính là những lời chân chính mà cô muốn nói lúc gọi điện thoại cho tôi sao?