Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.
mới có tin tức, lẽ ra cậu phải hỏi han tới tấp nhưng bây giờ cậu còn có việc gấp hơn.
Vừa rồi cậu đi taxi dọc theo các con đường để tìm Chức Tâm nhưng không hề thấy bóng dáng của cô.
Cậu rất lo lắng đã xảy ra chuyện.
“Đợi đã!” Nhan Hiểu Tinh gọi giật lại.
Nếu người đàn ông trong ảnh là Cảnh, thế thì anh nhất định sẽ gặp rắc rối ở Mỹ!
Cô từng chứng kiến sự tàn nhẫn của Hứa Ngạn Thâm, chỉ vì mấy câu nói mà dì Vương đã phục vụ cho nhà họ Hứa bao năm qua đã bị anh cho nghỉ việc. Càng tàn nhẫn hơn là đứa con trai làm rạng rỡ liệt tổ liệt tông mà dì Vương ngày ngày nhắc đến với lòng tự hào vốn đang làm việc cho một công ty lớn ở Mỹ cũng bị đuổi việc.
Hứa Ngạn Thâm có rất nhiều mối quan hệ, anh muốn người nào đó thân bại danh liệt là chuyện dễ như trở bàn tay.
Cho đến khi chuyện này xảy ra, cô mới thấy sợ hãi, chỉ là rất kỳ lạ, Hứa Ngạn Thâm không hề đối phó với cô, vẫn khách khí như thường lệ.
“Cảnh, em gặp phải một chút rắc rối không giải quyết được, em muốn gặp anh.” Cô bắt đầu diễn bài đáng thương, tội nghiệp sở trường, “Em đang ở Trung Quốc, anh bay về ngay đi, có được không?” Cô cố ý nói giọng rất nghiêm trọng, lại bắt đầu nói dối.
Bất cứ người nào cũng có thể xảy ra chuyện, riêng Cảnh là không thể!
Nhưng, quá thân thiết với nhau thật không tốt vào thời điểm này, cậu không hề bị mắc lừa, “Thiên Tinh, em diễn đủ chưa?!” Đúng là vô vị.
“Em bảo anh lập tức phải về Trung Quốc, xuất hiện trước mặt em ngay!” Cô bắt đầu nổi giận.
“Anh có việc!” Chưa nhìn thấy Chức Tâm bình an, cậu sao có thể yên tâm về nước!
“Không được!” Cô ngang bướng, “Em nói gì anh cũng phải nghe theo!”
“Dựa vào cái gì?!” Thật phản cảm. Từ nhỏ đến lớn, đều như thế! Anh chỉ cần không thuận theo ý cô là cô nổi giận ngay.
Một năm không gặp, mọi lo lắng đều đã qua, nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã bắt đầu cãi vã.
Cuộc cãi vã cuối cùng giữa họ là xoay quanh việc cậu không muốn đi hát còn cô thì ép cậu trở thành ngôi sao.
“Thì dựa vào…” Cô lý sự cùn, “Anh nên hiểu rõ em có đủ tư cách để quản anh!” Có những mối quan hệ, trước đó chưa hề thừa nhận, sau này, dần dần không đủ tự tin nên không thể nói ra được.
“Nhan Hiểu Tinh, anh không rảnh để đôi co với em!”
Cậu cúp điện thoại.
Cô trợn trừng mắt.
Tính khí của Cảnh không nóng nảy, cậu trưởng thành từ rất sớm, cũng không có giai đoạn dậy thì ngỗ nghịch nhưng khi cậu gọi cô là Nhan Hiểu Tinh, thì có nghĩa cậu không thèm để ý đến cô nữa.
Lúc nhỏ, mỗi lần cậu không thèm để ý đến cô, cô luôn rất sợ hãi, sợ sẽ mất cậu.
Nhưng sự thực đã chứng minh dù cô có làm sai chuyện gì, người luôn dang rộng vòng tay với cô chỉ có cậu. Có một thứ tình cảm mãi mãi không thể vứt bỏ.
“Cô Nhan, những tấm ảnh này có phát tán hay không…” Thám tử tư hỏi. Sự việc hình như có hơi kỳ lạ.
“Phát tán cái gì mà phát tán!” Cô hằn học xé nát ảnh, “Không ai được phép phát tán chúng!” Nếu truyền ra ngoài kẻ tiêu đời không chỉ mình Chức Tâm mà còn có Cảnh!
Thám tử tư không hiểu, “Sao không thể phát tán? Tôi đã tốn biết bao tâm sức…”
“Ông nhận tiền để làm việc, những việc khác liên quan gì đến ông!” Cô bực bội.
Thám tử tư đớ lưỡi.
“Ông dám đụng đến anh ấy thử xem!” Túm lấy cà vạt của đối phương, cô dữ dằn uy hiếp.
Cuộc sống trong cô nhi viện, khiến cô đã sớm học được nguyên tắc sinh tồn gặp mạnh giả yếu, gặp yếu biến hung tợn.
Hình tượng tốt đẹp yếu đuối, yêu kiều trước đó của cô đã hoàn toàn tắt ngóm trong lòng thám tử tư.
“Em lại ăn rất ít à?” Mày nhíu thật chặt, vỗ vỗ vai vệ sĩ ra hiệu có thể lui, anh bước vào phòng cô.
Ngồi trước bàn trang điểm, cô cố ý giả điếc không nghe.
Mấy ngày qua, họ cứ chống đối ngầm với nhau như thế.
Chung cư này anh mua riêng cho cô. Bảo mẫu nấu ăn rất ngon, thái độ đối với cô cũng rất hòa nhã, tôn kính, không có chút gì giống dì Vương cậy mình lớn tuổi lên mặt khinh khỉnh.
Tất cả đều tốt, ngoài trừ việc cô không có tự do.
Cô có thể tự do đi lại trong nhà thậm chí có thể đi dạo lòng vòng siêu thị gần nhà…sau khi vệ sĩ đã hỏi ý kiến anh.
Cô đi đến đâu cũng có người đi theo, cô nói bất kỳ câu gì với bất kỳ người đàn ông nào dù đối phương là nhân viên phục vụ, vệ sĩ cũng xông tới trước ngăn lại.
Cô giống hệt như một tên tội phạm, một tên tội phạm không thể đặc xá.
Bị giam cầm, không được tùy tiện nói chuyện với người khác, không được nghe gọi điện thoại, không được lên mạng, nếu cứ tiếp tục sống như thế, cô còn ăn ngon lành được thì đúng là thần tiên!
Anh không bao giờ hiểu dù có giữ thân xác cô bên mình thì cũng không ngăn nổi khoảng cách ngày một xa giữa họ.
Mấy ngày nay, họ ngủ riêng phòng, lần đầu tiên trong suốt năm năm của cuộc hôn nhân.
Anh bước tới ôm lấy eo cô.
Cô giật mình, cả người khẽ run lên…Anh không phải muốn…
“Hình như em gầy đi đấy, khí sắc cũng không được tốt.” Sắc mặt anh tối lại.
“Không cần anh lo!” Cô lạnh lùng.
Cô gầy là vì bị ai giày vò?!
Anh bước ra khỏi phòng.
Cô thở phào, bắt đầu bôi kem dưỡng da, chuẩn bị đi ngủ sớm.
Một lúc sau, anh