Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.

bưng một dĩa mì lên.
Anh ngồi xuống bên giường cô, “Ăn đi.” Giọng điệu ra lệnh khiến người khác vô cùng khó chịu.
Cô chẳng buồn để ý đến anh.
Nhưng, anh cúi đầu, dùng đũa gắp mì bỏ lên thìa, đưa đến sát miệng cô, “Há ra.”
Anh cho cô là đứa trẻ lên ba chắc? Đủ rồi, dù là đứa trẻ lên ba cũng có cảm xúc của mình.
Cô đã đánh răng nên không muốn ăn gì nữa!
Cô quay mặt đi, nhưng thìa mì vẫn ngoan cố đưa ngay sát miệng cô.
“Anh ra ngoài được không?” Cô thật sự không muốn nhìn thấy anh!
Đôi mắt đen láy của anh không biểu hiện cảm xúc gì, chỉ là lúc cô mở miệng nói chuyện, thìa mì đã được ấn vào trong miệng cô.
Cô suýt chút nữa bị sặc, sau mấy tiếng ho, một ly nước đã được đưa tới trước miệng cô.
Cô đẩy anh ra, nhưng…
“Uống nước đi rồi ăn thêm chút nữa.” Giọng anh vẫn đều đều, không chút mất kiên nhẫn, không chút tức giận.
Đã đủ chưa?
“Chức Tâm, anh rất yêu em, trước nay chưa từng yêu ai như thế. Đừng giận hờn anh nữa có được không?” Anh nhìn xuống, tiếp tục gắp mì trong đĩa.
Cô sững sờ.
“Tối nay anh dọn sang phòng em có được không?”
Mì trong đĩa khá “nghịch ngợm” anh gắp mấy lần đều trơn tuột.
Mấy hôm nay, tâm trạng anh rất tệ, dù đã giam lỏng cô, nhưng anh không hề có cảm giác an toàn, luôn cảm thấy, dù có nắm thật chặt, hạnh phúc giống như một hạt cát nhỏ sẽ luồn qua kẽ tay anh trôi tuột đi mất.
Tâm trạng phẫn nộ, thô lỗ của anh cứ chốc chốc lại bùng lên, nên anh cần ở riêng phòng với cô, mới có thể bình tĩnh trở lại.
Anh biết tâm trạng tiêu cực này do đâu nhưng không thể cứ sống mãi như thế.
Cô cầm lấy đĩa mì từ tay anh, đặt sang một bên, “Mì tôi sẽ ăn, bây giờ tôi muốn thay quần áo, anh về phòng mình được không?”
Đây có thể coi là câu trả lời không?
Cô không muốn chung phòng với anh.
Vì bị từ chối tâm trạng anh lại trở nên thô lỗ.
Hừ một tiếng, anh đứng lên định bỏ đi.
Tức giận quay người, anh vừa phẩy tay thì một tiếng “xoảng”, có thứ gì từ trên kệ rơi xuống.
Anh cúi đầu nhìn thì ra là lọ kem dưỡng da của cô.
Lọ thủy tinh vỡ nát, chất lỏng màu trắng bắn tung tóe.
Sợ cô giẫm phải mảnh chai, anh cố nuốt giận, cuối xuống vội vàng nhặt những mảnh thủy tinh vỡ.
Nhặt xong, anh rút khăn giấy dùng sức chà chất lỏng màu trắng.
“Để tôi.” Ánh mắt lạnh lùng, cô cũng ngồi xổm xuống.
Nhìn cánh tay lấm lem của anh là biết mẫu đàn ông không biết chăm sóc, dọn dẹp nhà cửa.
Thấy cô nhìn mình chằm chằm, anh cúi đầu, lại rút khăn giấy lau sạch chỗ kem dính trên tay. Cảm giác nhớt nhớt, rít rít ở tay khá khó chịu. Anh muốn đi tắm, định quay người thì một ý nghĩ xuất hiện trong đầu anh.
Hôm đó trên xe, anh đè cô làm… Xong việc, trên người cô, đùi cô cũng vương vãi chất dịch màu trắng sữa, là “kiệt tác” của anh.
Trước đây, khi họ chưa phải tránh thai, mỗi lần hành sự xong, dù cô đã tắm sạch sẽ nhưng vẫn ngửi thấy cái mùi mờ ám đó, có lúc cô nghiêng người, chất dịch còn lưu lại trong cơ thể trào ra.
Nhưng hôm đó, trong căn phòng không hề có mùi đó.
Anh im lặng bình tĩnh nhớ lại, tối đó, lúc anh mất kiểm soát thô bạo chiếm đoạt cô, lối vào rất chặt, không giống như vừa mới quan hệ xong chưa lâu. Còn anh, như muốn trút căm hờn, cắm mạnh vào bộ phận phía dưới của cô, ở đó cũng không hề có bất kỳ mùi đàn ông nào.
Sự việc có thể không như lời cô nói.
“Hôm đó, em không hề quan hệ với người đàn ông khác.” Anh nói ra điều mình hoài nghi.
Ham muốn chiếm hữu của anh rất mạnh, trước đây có một đồng nghiệp nam khoác vai cô, anh trở mặt ngay, cho nên hôm đó, là cô cố ý?
“Em cố ý để người khác “trồng dâu” trên người em đúng không? Muốn anh ghen lên đúng không?” Sau khi bình tĩnh lại, có rất nhiều chuyện chỉ cần động não một chút là rõ ràng ngay.
Anh luôn là người đàn ông có năng lực quan sát và năng lực phân tích tinh tế, chỉ là phần dấu đỏ quá bí ẩn nên anh mới mất kiểm soát đến thế.
Cố ý “trồng dâu”? Anh có phải quá tự đề cao mình không? Những vết đỏ đó đều là thật! Đêm đó cô say túy lúy, quả thực suýt chút nữa xảy ra chuyện với người lạ, nếu không phải…
Cô không trả lời anh.
“Hứa Ngạn Thâm, hãy để tôi làm nốt tiết mục cuối cùng.” Toàn bộ phần phỏng vấn “Ảnh” đều do cô đích thân viết kịch bản, kịch bản cũng đã đưa cho đối phương từ lâu, bây giờ chỉ còn lại mấy tiếng nữa, làm sao có thể thay đổi? Làm sao kịp thay đổi đây?
Trừ phi, tiết mục kỳ này bỏ trống.
“Không được! Em phải nghỉ việc ở nhà chuyên tâm làm vợ anh!” Anh cự tuyệt.
Anh chẳng cần quan tâm gì nhiều, anh chỉ muốn trói cô lại, để giữ chặt tất cả những gì tốt đẹp nhất của cô, cắt đứt đôi cánh tự do của cô cũng không có gì đáng tiếc.
Trái tim bị rơi xuống một hố băng không đáy, chân tay tê dại, lòng bàn tay cô càng siết chặt hơn.
Anh không hề thật sự yêu cô, anh chỉ muốn thỏa mãn ham muốn kiểm soát hết tất cả mọi thứ mà thôi!
“Tôi muốn thực hiện tiết mục này!” Cô lạnh lùng gằn từng chữ.
Anh im lặng.
Thái độ của cô vẫn lạnh lùng như thế, lạnh đến nỗi không giống chút nào với người vợ trước đây luôn nũng nịu, nhõng nhẽo với anh.
Họ đ