Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2568 lượt.
ủa anh, sự hậm hực của anh khiến cô khoái trá mới phải, nhưng vì sao ngực cô lại đau đến chết đi sống lại thế này?!
Cô nhìn theo người đàn ông trước mặt đã dần trở nên xa lạ đối với cô.
Không muốn mất kiểm soát, tiếp tục làm đau cô thêm nữa, anh mặt lạnh như tiền rút từ trong ngăn kéo ra một thứ.
“Uống thuốc tránh thai đi!” Đưa kèm theo một cốc nước.
Sự mỉa mai càng hiện rõ hơn trên mặt cô. “Anh sợ tôi mang thai con của kẻ khác à?” Anh đến cả một nửa “cơ hội” cũng không cho cô.
Có thể không làm đau nhau như thế này được nữa không? Nhưng cô cũng không kiềm chế nổi cảm xúc của mình.
Mắt anh như có màn sương bao phủ.
“Lúc nãy anh không đeo bao, anh đã bắn toàn bộ vào cơ thể em rồi.” Mặt anh lạnh tanh.
“Anh sợ tôi có thai, anh sẽ không xác định được cha của đứa bé là ai đúng không?!”
Mặt anh co giật, sự khiêu khích trong từng câu nói của cô khiến anh phải rất vất vả đè nén ngọn lửa giận chỉ chực bùng lên trong lòng mình.
“Yên tâm đi, tôi sẽ không “hạ sát” máu mủ nhà họ Hứa các người nữa đâu!”
Mở nắp chai nước suối, ngửa đầu, cô nuốt viên thuốc vào bụng.
Cô từng thề với mình, sau này, cho dù Hứa Ngạn Thâm có cầu xin cô thế nào cô cũng không bao giờ sinh con cho anh nữa!
Không nói một lời, anh rút một tờ khăn giấy giúp cô lau vệt nước đọng trên khóe môi.
“Phạch” một tiếng, cô không chút cảm kích hất tấm khăn giấy ra.
Không cần phải xem cô như tội phạm, không cần phải “khoan hồng” cô như thế!
“Anh không phải rất muốn giết con đàn bà phóng đãng này sao?” Cô cười gằn.
Đâm nữa đi, đâm nữa đi, cuộc sống vốn dĩ là thế mà, bạn quá đau khổ nên cũng muốn anh ta phải đau khổ theo.
Cô không nghĩ rằng một người đàn ông có tham vọng chiếm hữu cao như anh có thể chấp nhận một người vợ không còn trong sạch.
Thế thì, sau khi đau đến tận cùng, cả hai chia tay nhau vậy!
Thế nhưng, “Anh sẽ quên chuyện tối nay.” Ngón tay anh siết chặt đến nỗi trắng bệch nhưng anh vẫn nói với cô như thế.
Anh thừa nhận, anh đến bây giờ vẫn đang mất kiểm soát, đống vỡ nát ngổn ngang trong căn phòng này chính là ý muốn tàn sát của anh.
Mọi cao ngạo, tự trọng mà anh giữ gìn đều dẹp bỏ hết! Dù cho cô thật sự có tình một đêm với gã đàn ông khác, anh cũng vẫn cần cô, chỉ cần sau này cô ngoan ngoãn ở đúng vị trí của mình, anh sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện hôm nay.
Cô rất bất ngờ.
Một bóng người cao ráo, dáo dác nhìn xung quanh, rón rén đi ra khỏi biệt thự, chui vào chiếc xe đắt tiền màu đen đỗ bên đường.
“Ông Miller, có tin tốt nào không?” Người phụ nữ có gương mặt ngây thơ, trong sáng mỉm cười.
“Có, cô Nhan, quả nhiên giống như cô đoán, Thẩm Chức Tâm xảy ra chuyện rồi.” Thám tử tư mỉm cười, đưa một túi tài liệu cho cô, “Đây là hình chúng tôi chụp được.”
Mắt cô gái sáng lên.
Cô quả nhiên đoán đúng, phụ nữ một khi bị tổn thương nhất định sẽ dùng thân thể mình để báo thù đàn ông!
Quá tốt rồi!
“Cô Nhan, cô xem những tấm ảnh này đi, nếu không có vấn đề gì, sáng mai tôi sẽ phát tán chúng lên mạng, chắc rằng chỉ nay mai thôi, truyền thông Trung Quốc đều biết chuyện vụng trộm của tam thiếu phu nhân Hứa gia.”
Nếu chuyện này lộ ra, Hứa Ngạn Thâm nhất định sẽ ly hôn với Thẩm Chức Tâm! Hứa gia không thể nào chấp nhận một người con dâu bại hoại như thế.
“Cám ơn ông, Miller, vất vả rồi.” Cô nở nụ cười lịch sự.
“Đừng khách sáo, đừng khách sáo.” Thám tử tư bị sức hấp dẫn thẹn thùng Á Đông làm cho mê mẩn.
Cô yêu kiều rút hình trong túi hồ sơ ra xem.
“Cô Nhan, cô xem, người đàn ông ngồi bên cạnh Thẩm Chức Tâm, sau đó, họ bắt đầu trò chuyện…sau đó nữa, họ cùng rời quán bar, lên phòng 1711.” Cả quá trình anh ta đều chụp rất tường tận, “Còn nữa, hình như ông Hứa sau đó xông vào phòng…”
Chuyện kinh thiên động địa thế sao?
“Thật ư?!” Nụ cười Nhan Hiểu Tinh lan ra đến tận mang tai.
Chỉ là sau khi nhìn người đàn ông trong ảnh xong, nụ cười cô tắt ngóm.
Dụi dụi mắt, cô không dám tin.
Nhưng người đàn ông này cô đã nhìn thấy suốt hai mươi hai năm, sao có thể nhận lầm được!
Hoảng hốt, cô rút điện thoại ra, tìm số mà suốt một năm nay cô không hề gọi, điện thoại mới reo một tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy: “Chức Tâm???” Giọng của cậu nghe rất sốt ruột, hình như là đang tìm, đang đợi cuộc điện thoại này rất lâu rồi.
Nhan Hiểu Tinh ngẩn ra, “Là em đây, Cảnh ạ.” Giọng nói vô cùng không vui.
“Thiên Tinh?” Lần này đến lượt cậu ngạc nhiên.
“Anh đang ở đâu?” Nhan Hiểu Tinh bắt đầu đổi giọng yểu điệu.
“Los Angeles.” Cậu trả lời ngắn gọn, hình như có chuyện rất quan trọng không có thời gian nói chuyện với cô.
Mặt cô biến sắc.
Vừa nãy thám tử tư nói gì nhỉ, Hứa Ngạn Thâm cũng xông vào phòng, hình như đã bắt được quả tang.
“Anh không sao chứ? Có chuyện gì xảy ra không?” Cô sốt ruột hỏi han.
Sao lại có thể thế được, Cảnh sao lại đang ở Mỹ?
“Thiên Tinh, hiện giờ anh không có thời gian để nói chuyện với em, số mới của em anh nhớ rồi, em không được mất tích nữa đâu đấy! Anh sẽ liên lạc với em, anh cúp máy trước đây!” Người cậu tìm bao lâu nay giờ