Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
đứng đây, là muốn có được báo đáp thế nào?
Thật lòng muốn cứu vãn mọi thứ, sau đó tiếp tục cuộc sống màu hồng thái bình?
Cô biết mình không ổn, tô hồng được một lần, nhưng không thể tô hồng lần thứ hai.
Vì sao cô lại làm sinh nhật mình trở nên bi thảm như vậy? Thậm chí không một ai nhớ hôm nay là sinh nhật cô.
Sống, thật vô vị.
“Cô nhảy rất đẹp…”, bỗng, trong gió vẳng đến một giọng nói ai oán.
Toàn thân Diệu Diệu sởn da gà.
“Đôi giày nhảy màu đỏ đó, đẹp quá… Y hệt như đôi giày tôi đang mang!”, giọng nói nhẹ nhàng vẳng đến tai cô.
Không nghe thấy, không nghe thấy, cô không nghe thấy!
Diệu Diệu giả bộ điềm tĩnh, cố gắng xóa sạch mọi thứ, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay là sinh nhật cô, sẽ không xui xẻo thế chứ!
Tuy nhiều năm trước, cô đã xui xẻo một lần rồi.
Một gương mặt xinh đẹp hiện lên trước mặt Diệu Diệu, lặng lẽ quan sát cô, “Cô rất đẹp, đẹp như tôi vậy…”
Không nghe thấy, không nghe thấy, cô không nghe thấy gì hết!
“Nhưng, đẹp thì có tác dụng gì? Cô cũng như tôi, bạn trai sắp kết hôn rồi, cô dâu lại không phải chúng ta”, gương mặt xinh đẹp đó cười thê thảm.
Diệu Diệu nhìn đồng hồ, thấy đã sắp đến giờ về.
“Mình nên đi tìm Bạch Lập Nhân thôi, bị cậu ấy mắng vài câu là cùng, mình nên hẹn cậu ấy ra về cùng!”, Diệu Diệu lẩm bẩm, quyết định rời nơi này ngay.
“Tâm trạng cô cũng đau buồn như tôi, tôi có thể cảm nhận được…”, gương mặt đó tiếp tục hỏi cô, “Có phải cô cũng giống tôi, cũng cảm thấy thực ra sống chẳng có ý nghĩa gì?”
Không ổn! Có những thứ, đặc biệt cảm nhận được đồng loại của mình.
Ban nãy cô chỉ vì tâm trạng quá sa sút, mới có suy nghĩ dại dột trong mấy giây đó.
Diệu Diệu tỏ ra lơ đãng, đang định rời khỏi, nhưng mới nhấc chân lên đã cảm thấy kỳ lạ.
Cô không thể động đậy!
“Cô nhìn thấy tôi, đừng giả bộ!”, một cô gái mang đôi giày cao gót đỏ giống cô, đứng trước mặt, mỉm cười nói.
Cô không nhìn thấy, không nhìn thấy!
Cô gái kia có mái tóc mượt như tơ, ngũ quan trên mặt tinh tế xinh đẹp, cơ thể trong suốt như sương khói.
Làm ơn đi, đây chẳng phải là vấn đề mấu chốt, mà quan trọng, đó là ma!
“Ngày này năm ngoái, là hôn lễ của người ấy, tôi cũng từ đây nhảy xuống”, cô ma đó nói tiếp, “Nhưng tôi ở dưới đó, một mình, rất thảm, rất cô đơn…”
Diệu Diệu không dám thở mạnh, mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng.
Làm ơn, sao cô không biết khách sạn này từng có người chết chứ, xem ra khả năng bưng bít tin tức của người có tiền quả là mạnh thật.
Bây giờ càng lúc càng gần tiết Trung Nguyên, năng lượng của ma càng lúc càng lớn, nhưng cô và Bạch Lập Nhân quá xa nhau, một người ở lầu một, người kia ở lầu ba, kim quang lấp lánh của anh đã không làm bị thương nổi lũ ma quỷ.
“Cô cũng đến đây với tôi đi, người yêu của chúng ta đã kết hôn rồi, thế giới này không cần chúng ta nữa…”, con ma kia giơ tay ra, dụ dỗ cô.
Không cần! Không cần! Cô cảm thấy thế giới này vẫn đẹp lắm!
Bạch Lập Nhân, cứu mình, cứu mình!!!
Diệu Diệu muốn hô hoán, nhưng lại phát hiện cổ họng mình như bị thứ gì đó làm đông cứng.
Đột nhiên, có thứ gì đó lao đến cô. Há ngoác cái miệng to tướng…
Tiêu rồi!
Diệu Diệu cảm thấy mình như bị sức mạnh nào đó đẩy một cái cật lực.
Cơ thể cô mất đi thăng bằng, từ trên ban công “bay” thẳng ra ngoài.
Trong đầu cô, chỉ kịp hiện lên bốn chữ: Tai họa về máu.
Hóa ra, mẹ đã đoán đúng, âm khắc hư mệnh, bị ma xâm chiếm thì hồn khó giữ, không chết cũng khó sống.
***
Anh rất giận, giận cô không hề biết tự yêu bản thân.
Lẽ nào cô tưởng hành động ấu trĩ đó có thể níu kéo Tiết hồ ly?
Anh rất rõ, hồ ly kia từ nhỏ đã rất trầm tĩnh. Bất cứ ai cũng không thể phá hoại chuyện hắn muốn làm, Diệu Diệu dù thế nào cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Lồng ngực nghẹn lại, tức tối.
Sắp mười hai giờ, Bạch Lập Nhân bắt mình không giận dữ nữa, hôm nay vẫn là sinh nhật của Diệu Diệu.
Lấy từ túi ra một món quà, là vòng tay pha lê Swarovski. Hôm sinh nhật anh, Diệu Diệu đã tặng anh một chuỗi vòng tay pha lê, thế thì anh sẽ tặng lại cô một cái.
Nhớ đấy, chỉ là “trả”.
Anh không cố ý chọn cái này!
Đang lúc anh quay lại, định tìm cô ngốc đó, để tặng quà trước mười hai giờ.
“A!”
“A!”
“A!”
Lúc này, bỗng có vài cô gái nhanh mắt, la to thất thanh.
Một bóng người màu trắng bạc, từ vị trí ban công của anh, rơi thẳng qua.
“Có người nhảy lầu!”, cuối cùng có người hét to.
Một đám người, vài kẻ chạy đến chỗ anh, một vài người thì lao về phía cổng, mọi người đều nhắm đến một hướng.
Có người nhảy lầu.
Bạch Lập Nhân sững người.
Ở chỗ cách anh không xa, Tiết Khiêm Quân đang trò chuyện cũng đờ ra.
“Máu, nhiều máu quá!”
“Á… là cô gái xinh đẹp ban nãy khiêu vũ, nhảy lầu tự tử rồi!”, trong đám người vây quanh, có kẻ kinh hoảng hét lên.
Trong tích tắc mà thôi, bước chân dồn dập của Tiết Khiêm Quân lao đến chỗ anh.
Họ lướt qua nhau.
Bạch Lập Nhân và Tiết hồ ly sống chung rất nhiều năm rồi, anh chưa từng thấy anh ta khủng hoảng đến thế.
Vòng tay pha lê anh định “trả”, vẫn còn nắm chặt tr