XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

may trong nhà đủ tối, cô mới có thể gắng gượng tới bây giờ.
Đang lúc cô khóc đến sưng mắt thì Bạch Lập Nhân lại lao trở về.
Vẫn thế, cô gọi anh thế nào, anh cũng không nghe thấy.
Sau đó, cô tận mắt trông thấy anh uống nước bùa.
Hóa ra là thế nên anh mới nhìn thấy cô, không phải là trùng hợp như cô nghĩ.
Nhưng anh đã nói có đánh chết anh, anh cũng không uống thứ đen sì kia sao? Trong mắt anh, tất cả là kiểu mê tín dị đoan nhảm nhí nhất mà.
Một niềm cảm động khó tả dâng lên trong lòng cô.
“Lại nhìn thấy cậu rồi”, Bạch Lập Nhân thở phào nhẹ nhõm, giả vờ thoải mái chào cô.
Chuyện hiểu lầm lần này cuối cùng đã qua.
“Hu hu hu, cậu làm mình sợ chết được…”, Diệu Diệu khóc rấm rứt.
“Không sao rồi, không sao rồi”, Bạch Lập Nhân ngồi xuống giường, len lén lau mồ hôi lạnh.
Cũng may cô vẫn ở đây.
“Hu hu hu…”, Diệu Diệu nằm áp vào lưng anh, hoảng sợ khóc lóc.
Tuy phần lưng không có cảm giác gì, nhưng nghe tiếng sụt sịt bên tai vẫn khiến Bạch Lập Nhân căng cứng cả lưng.
“Sao nhịp tim cậu đập nhanh thế?”, Diệu Diệu vừa khóc vừa than vãn.
Vậy mà cũng nghe thấy? Bạch Lập Nhân bỗng tỏ ra ngượng ngùng, cứng miệng nói, “Nhịp tim tôi nhanh, liên quan… gì đến cậu!”
Đúng là không liên quan đến cô, nhưng thực ra nhịp tim cô cũng rất nhanh.
Hai người đều không nói gì.
Anh biết cô đã ngừng khóc, nhưng cứ dựa vào anh, linh hồn ấy gần như nằm dán lên lưng anh.
Anh không thể chủ động nhắc cô, nhưng tai anh cứ đỏ bừng lên.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, hai người không ai muốn chủ động tách ra.
Không khí bắt đầu càng lúc càng mờ ám.
Nhưng, cuối cùng…
“Bạch Lập Nhân, mình nghe thấy tiếng sôi bụng?”, cô nghi ngờ, “Có phải cậu đói không?”
Thật mất hứng.
Nhưng… câu nói làm mất hứng thật sự đã xuất hiện.
“Toi rồi, chết tiệt! Tôi sắp tiêu chảy rồi!”, anh nhảy lên, rủa một câu.
Một câu, một câu mà thôi, hai người đều thất sắc.
Mất mặt quá.
Gớm quá.
Anh lao vào nhà vệ sinh, cô đỏ mặt, chui lại vào trong chăn.






Diệu Diệu nhận ra, cảm giác của cô đối với ai đó đang lặng lẽ thay đổi.
“Cậu về rồi hả!”, nghe tiếng mở cửa, Diệu Diệu vội bay từ chậu thủy tiên ra.
Bệnh liên tục năm ngày, cô cũng đã hồi phục được chút nguyên khí.
“Khoan đừng luyện hút trà sữa trân châu nữa, mệt lắm! Tôi ra quán giải khát, mua cho cậu ly chè bột báng”, anh lần lượt đặt ly chè màu sắc sặc sỡ xuống trước mặt cô, rồi về phòng.
Diệu Diệu rất muốn trò chuyện cùng anh nhưng anh lại nói, “Tôi đi tắm đã.” Anh lấy quần áo sạch sẽ rồi vào trong nhà tắm.
Diệu Diệu đợi trước cửa nhà tắm, Bạch Lập Nhân khi bước ra đã thay bộ quần áo khác.
“Cậu định đi đâu?”, Diệu Diệu thẫn thờ hỏi.
Anh có vẻ như sắp ra ngoài, áo sơ mi đen, chỉn chu nho nhã, phóng khoáng nhưng vẫn cá tính, mái tóc ngắn có chút gel vuốt lên để lộ vầng trán rộng và ngũ quan rất đậm trên gương mặt.
Thực ra bây giờ cô thích thấy anh mặc đồ ở nhà hơn, đặc biệt thoải mái, đặc biệt - mê người.
Mấy ngày nay, cô không biết sao lại cứ lén lút quan sát anh, mà càng quan sát càng thấy tại sao cho dù cô nhìn chính diện hay nhìn nghiêng, đều cảm thấy anh khá quyến rũ, sống mũi thẳng, đôi môi cương nghị với đường nét hoàn hảo… Mỗi lần như thế, tim cô lại đập rất nhanh.
Nếu trước kia có ai nói với cô rằng cô sẽ bị nét đẹp của Bạch Lập Nhân thu hút, chắc chắn cô sẽ hừ mũi khinh khinh.
Bạn bè bao năm rồi, nếu có cảm giác thì đã phóng điện từ lâu.
Nên cảm giác này nhất định là do cô đơn quá mà thành!
Cô và Bạch Lập Nhân làm sao mà hợp nhau cho được!
“Buổi tối tôi có hẹn với cô Ngô, không quá mười giờ tôi sẽ về”, anh dặn cô.
Thứ đã hứa cho cô, anh sẽ không lờ đi.
“Lại hẹn hò…”, nghe hai chữ đó, ánh mắt Diệu Diệu lộ vẻ thất vọng.
Trong năm ngày, đây đã là lần thứ ba anh hẹn hò với cô Ngô rồi. Cô Ngô này rất hấp dẫn anh sao?
Tưởng anh đi làm về rồi trong nhà sẽ vui vẻ hơn, nhưng… Quả nhiên cô vẫn chưa quen với nỗi cô đơn khi làm hồn ma…
“Bạch Lập Nhân, mình cũng theo cậu được không? Mình đã hồi phục rồi, ở nhà buồn lắm!”, Diệu Diệu sợ cô đơn nên lập tức tỏ ra mình đã là một linh hồn khỏe mạnh. Còn ở nhà nữa, cô sẽ buồn đến phát bệnh mất.
Hôm nay anh vừa về đã nhận ra khí sắc cô khá tốt, đang nghĩ có lẽ ngày mai hoặc ngày kia sẽ đưa cô đến công ty.
Thực ra mấy ngày nay, một mình anh đi làm cũng cô đơn lắm.
Nhưng anh thận trọng suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu từ chối, “Không được, không tiện.”
Anh và cô Ngô đi xem phim, trong rạp rất đông người, anh sợ hễ bất cẩn gặp phải người “dương hóa” quá mạnh thì sẽ làm tổn hại cô.
Diệu Diệu sững người. Từ khi cô là “ma”, đây là lần đầu Bạch Lập Nhân từ chối yêu cầu của cô.
“Bạch Lập Nhân, mình núp trong chậu thủy tiên, không lên tiếng, không lảm nhảm nói nhiều, càng không bắt cậu trò chuyện với mình! Mình sẽ không làm cậu mất mặt đâu!”, cô thề thốt.
Cô biết có lúc hại anh phải “lảm nhảm” trước mặt mọi người, đúng là khiến anh mất mặt thật. Nhưng lần này hãy tin