XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.

ở cô, cô tuyệt đối sẽ không biến anh thành kẻ thần kinh trước mặt bạn gái.
Nghĩ đến “bạn gái”, không hiểu vì sao, cô bỗng thấy chua chát.
Lần này anh lại không hề do dự, vẫn là bốn chữ, “Không được, không tiện.”
“Có gì mà không tiện?”, cô cuống lên.
Sao có thể không tiện? Chắc anh không… Nhanh như thế, đã phát triển tới mức hôn môi rồi sao? Không thể nào?
Anh cầm chìa khóa xe, thấy cô vẫn lẽo đẽo theo sau thì đành quay lại, đưa ra lý do bình thường nhất: “Liệu Diệu Trăn, cậu không nghĩ là đi hẹn hò mà còn ôm theo chậu thủy tiên thì trông rất ngố à?”
Rất ngố…
Đúng là thế.
Anh nói rất có lý.
Nếu bạn trai cô hẹn hò với cô mà cứ ôm theo chậu thủy tiên, thì người đàn ông đó hẳn là bị bệnh thần kinh, và cô sẽ liệt ngay anh ta vào loại đối tượng không nên qua lại.
Đặc biệt, đây là “Thủy tiên phương Tây”, tên một loài quả là “tự phụ”.
Đối với Bạch Lập Nhân thì… quá xứng!
Tuy đều hiểu những chuyện này nhưng Diệu Diệu vẫn bị shock, có một cảm giác tổn thương trầm trọng.
Anh không muốn đưa cô theo.
Anh nói không được.
Anh nói không tiện.
Cô cũng không biết mình bị sao nữa, trước kia rõ ràng rất thông cảm cho người khác, hơn nữa bây giờ anh hẹn hò cũng không chỉ vì anh, mà đối với cô cũng rất quan trọng.
Nhưng vì sao, trái tim lại có cảm giác như bị bóp nghẹt? Thậm chí…
***
Lần này anh không đến trễ, nhưng cô Ngô vẫn có mặt sớm hơn anh mấy phút.
“Xin lỗi…”, hẹn người ta ba lần, lần nào anh cũng nói câu xin lỗi.
“Không sao, em tan sở xong đến ngay đây nên cũng rảnh rỗi”, cô Ngô rất thật thà, đi hẹn hò cũng không mấy khi trang điểm.
Anh rất thích kiểu phụ nữ tự nhiên như vậy.
“Có phải anh lại bị con mèo ở nhà quấn lấy không cho đi?”, cô Ngô mỉm cười, quan tâm hỏi.
“Phải…”, anh gồng mình trả lời.
Lúc anh sắp đi, Diệu Diệu buồn bã quá, nên anh đã xuất phát chậm một chút.
“Mấy hôm nay con mèo nhà anh đã khỏe hơn chưa?”
Sắp đến giờ chiếu phim, họ vừa đi bộ về phía rạp, cô Ngô vừa tìm đề tài trò chuyện với anh.
Tuy số lần họ gặp nhau khá dày đặc nhưng anh Bạch này lần nào cũng có phần lơ đãng, như thể đang băn khoăn về chuyện gì đó.
Nghe cô hỏi lại, anh mới ngượng ngập nói là con mèo nhà anh bị bệnh, mới làm anh lần nào cũng phải vội kết thúc cuộc hẹn.
“Nó khỏe hơn nhiều rồi”, Bạch Lập Nhân có chút hổ thẹn.
Anh không thể nói với người ta là trong nhà có nuôi một linh hồn, chỉ có thể nói “linh hồn” hiện nay đang sống với anh là một con mèo.
“Chưa thấy người đàn ông nào yêu mèo như anh đấy”, cô Ngô cười nói.
Anh cười khẽ, im lặng.
Trên thực tế, anh ghét nhất là động vật có lông, những con vật đó không được phép xuất hiện trong tầm mắt anh, hay tồn tại quá lâu trước mặt anh.
Sau khi chia tay Đỗ San San, anh cứ nghĩ, cái anh cần không phải tình yêu, mà là một người phụ nữ rộng lượng, có thể hiểu được, thông cảm cho anh.
Mà cô Ngô trước mắt đây, chính là người phụ nữ như thế.
Thích Diệu Diệu, trong cuộc đời anh, là một bất ngờ.
“Đúng rồi, chuyện anh hỏi lần trước, em đã hỏi anh rể em rồi”, anh rể của cô Ngô là bác sĩ của khoa Thẩm mỹ trong Viện Y học.
“Anh rể em nói, bây giờ cách tốt nhất chính là dùng tia laser xóa hình xăm, sau ba lần thì có thể khiến hình xăm trên vai trái anh nhạt đi”, cô Ngô khuyên, “Thực ra nghe nói xóa bằng tia laser cũng rất đau, em nghĩ hay là thôi…”
Nhưng anh cắt ngang, chỉ quan tâm một vấn đề, “Chỉ nhạt đi?” Anh nhíu mày.
“Bó tay thôi, hình xăm của anh quá lâu, nó đã ăn vào lớp da thật.”
Anh biết. Nên điều anh cần không phải nhạt đi, mà là biến mất hoàn toàn, cho dù để lại sẹo cũng chẳng sao.
Sự hoảng loạn tối hôm đó, anh không muốn phải trải qua lần thứ hai.
Anh từng nghĩ làm phẫu thuật cắt bỏ phần hình xăm, nhưng lại sợ khiến cô nàng kia chết khiếp.
“Thế, có thể nhờ anh rể cô đích thân phẫu thuật không, tôi muốn xóa hết con rồng trên vai tôi một lần!”, anh kiên quyết.
***
Đi xóa hình xăm, điều khiến anh khó chịu nhất là trước và sau khi phẫu thuật ba ngày, đều không được để dính nước.
“Cậu không đi tắm hả? Cậu có chắc là, hôm nay cậu vẫn không tắm không?”, nằm cùng giường, gương mặt xinh đẹp của Diệu Diệu sửng sốt, hỏi vẻ nghi ngờ.
Quá kỳ quặc! Người đàn ông này có phải chịu một sự kích thích gì không?
Trời tháng Tám nóng nực, mà đã ngày thứ ba rồi anh vẫn không tắm!
“Hôi lắm à?”, anh ngượng ngùng ngửi mình.
Có mùi lạ? Có mùi lạ? Rõ ràng những chỗ khác, anh đều lau mấy lần rồi mà.
Ông trời ơi, anh cũng muốn chết đây! Đặc biệt là…
Vạch chăn ra, “Tôi ra sofa ngủ!”, kiên quyết không thể phá hoại hình tượng bản thân!
Tuy không thể có mối quan hệ đó với cô, nhưng anh cũng không muốn để lại hình tượng “chuột chù” trong ký ức của cô.
Anh thà để cô nghĩ rằng Bạch Lập Nhân luôn là một người kỳ quặc, còn hơn là biến thành “thằng chuột chù”!
“Không có, không hôi!”, Diệu Diệu cũng ngồi dậy, vội nói rõ.
Không phải hôi, chỉ thấy lạ, rất không hiểu nổi.
Cô là linh hồn, cô cũng không thể tắm, lẽ nào anh cũng đang trải nghiệm cuộc sống làm linh