Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.

ớc đây vẫn chưa phát triển đến mức có thể thay quần áo cho nhau.
Mặc kệ cô, dù sao anh xưa nay không phải người chu đáo, bước vào nhà tắm, anh tắm gội một cái cho thoải mái, lúc ra ngoài thì thấy mẹ đang thay đồ giúp cô.
“Lập Nhân, đồ ngủ mới mua phải giặt sạch mới mặc được, mẹ bảo Diệu Diệu mặc áo sơ mi của con tạm.”
Bà Bạch đã tìm một vòng, phát hiện Diệu Diệu ngoài bộ quần áo trên người ra thì thật sự không còn một bộ đồ phù hợp nào, xảy ra chuyện gì thế này, ra viện gấp gáp quá chăng?!
Hơn nữa con trai vừa tắm xong đã gọi điện thông báo cho văn phòng quản lý dưới lầu.
“Các anh nhớ lấy, đừng tùy tiện cho chó mèo vào đây, nhà của tôi bắt đầu từ ngày mai không có bất kỳ khách thăm viếng nào!”, giọng đanh thép, khá nghiêm khắc.
Trong vẻ mặt đờ ra của hai người phụ nữ, anh quay lại.
Liếc nhìn Diệu Diệu vẫn đang quấn chăn kín người, trên tay ôm bộ quần áo bẩn, anh nhíu mày, bước tới, “Đưa tôi.”
Biết dụng ý của anh, Diệu Diệu ra sức lắc đầu.
“Trước đây em giặt cho tôi bao nhiêu đồ, bây giờ tôi giặt cho em một bộ thì có sao không?”, anh không vui.
Có cần phân biệt rõ như thế không?
“Không được… không được, quần áo… em…”, dính máu mà, làm sao đưa anh giặt được?
Người anh em à, anh có bệnh sạch mà!
“Không lẽ bộ dạng em bây giờ còn mong tự mình giặt quần áo?”, anh nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quặc.
Anh nhịn được, cô còn băn khoăn nỗi gì?
Hơn nữa, cô định tự giặt? Nói thử tư thế cho anh nghe xem?
“Nhưng nhưng… không được đâu!”, Diệu Diệu kêu lên.
Ở bệnh viện có người chăm bệnh giúp đỡ, nhưng bây giờ làm sao?
“Liệu Diệu Trăn, tôi không dễ dàng giặt đồ cho ai đâu, nếu em khỏe mạnh, em có quỳ xuống van xin tôi giặt, tôi cũng không động đến”, anh cười lạnh.
Biết đủ đi, cô gái!
Anh là đàn ông đường đường, không tận dụng cơ hội này thì hết!
Bà Bạch đã định thần lại khi họ đang tranh chấp, “Lập Nhân, quần áo của Diệu Diệu để mẹ giặt cho.” Thật lạ lùng, con trai lại chịu giặt đồ cho người khác.
“Mẹ, không cần đâu, mẹ chỉ cần giúp nấu bữa tối là được rồi”, anh khoát tay.
Diệu Diệu hiện giờ cần dinh dưỡng, thức ăn quán xá bên dưới chắc chắn không thể đầu độc cô, nhưng nhà bếp thì anh không dám chắc có vệ sinh hay không.
Tuy anh nhờ mẹ đến giúp nhưng không thể bắt mẹ hầu hạ Liệu Diệu Trăn.
Đây là giới hạn của kẻ làm con.
Bước tới, anh thô lỗ đẩy cô nằm xuống, rồi giật mạnh bộ quần áo cô nắm chặt trong tay.
Dù sao cô nàng này cũng phải sử dụng bạo lực mới nghe.
Diệu Diệu làm sao buông tay được.
Cứ giằng co qua lại, bà Bạch nhìn đến đờ người, bỗng…
Tay anh hất mạnh, làm rơi bộ tóc giả của cô xuống.
Lộ ra phần đầu bóng nhẵn buồn cười của Diệu Diệu.
Cô bây giờ, gương mặt gầy ốm, lại thêm kiểu tóc đó, giống y hệt nhân vật trong phim Avatar.
Vẻ mặt vốn nghiêm khắc của anh bỗng trở nên buồn cười.
Đang lúc khóe môi sắp nhướng lên thì…
“Á!”, cô hét lên, ôm đầu, chui nhanh vào trong chăn.
Rất nhanh. Trong chăn vọng ra tiếng khóc đau thương, não nề.
“Hu hu hu…”, tiếng khóc đó thê thảm như thể trái đất này sắp tận thế.
Anh đần mặt, nhíu mày.
Cô nàng này mỗi khi thất tình đều khóc thảm như thế, nhưng bây giờ có ai thất tình sao?
Anh chẳng qua là lỡ nhìn thấy mái đầu trơn nhẵn của cô thôi mà.
“Hu hu hu…”
Tấm chăn run lên bần bật, rõ ràng là chủ nhân của nó bị shock nặng, không kìm được cảm xúc tổn thương nặng nề.
Sao từ giành quần áo mà đã thành ra nông nỗi này?
“Hà hà, mẹ đi nấu cơm đây”, bà Bạch vỗ vai con trai, chuyện an ủi bạn gái phải nhường cho nó rồi.
“Hu… hu… hu…”
“Em khóc gì chứ?”, anh thở dài, lôi cô ra khỏi đống chăn.
Đương nhiên, cô bị lôi ra nhưng vẫn quấn chăn, chỉ để lộ đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ.
“Hu hu hu… tôi muốn về nhà!”, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.
Dù có bị ma quỷ mai phục, cô cũng phải về nhà!
Da đầu anh tê dại. Ban nãy anh đã làm sai điều gì? Cô nàng dân nữ bị cướp đoạt này, từ lúc ở bệnh viện ra vẫn im lặng, như thể rất biết thân biết phận, ai ngờ bất cẩn “đánh” cô một cái mà cô đã giận dữ rồi.
“Anh không cố ý thô bạo với em”, đành kiên nhẫn giải thích.
Cô nhìn xuống, nước mắt vẫn rơi lã chã, không rõ đau buồn.
Cô không ngừng lặp lại, “Tôi muốn về nhà, tôi không ở đây đâu.” Trước kia cô bị khao khát của mình mê hoặc, bây giờ cuối cùng đã nhìn rõ hiện thực tàn nhẫn biết bao.
Cô không muốn ở cạnh anh, cô không muốn để anh nhìn thấy cái đầu trọc của cô mỗi ngày.
“Anh làm sai điều gì, em nói đi, anh xin lỗi”, chỉ cần cô đừng đòi đi là được.
Tiết hồ ly chết tiệt, anh không muốn cho hắn nửa cơ hội nào.
Cũng may bây giờ mẹ ở trong bếp, nếu không trước mặt người thứ ba, anh không bày tỏ kiểu mềm mỏng này được.
“Không phải anh sai, mà là… em sai”, cô thút thít.
Là cô không đủ cố gắng, tóc dài không đủ nhanh, không ngực không mông không sắc đẹp, ngay cả thịt trên người cũng không trở lại nổi.
Thấy cô như vậy, đường nét gương mặt vốn căng thẳng của anh bỗng dịu lại.
“Em làm gì thế?”, anh ôm con “gấu” quấn trong chăn vào lòng, cảm thấy Diệu Diệu c