Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342180

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.

ủa anh đã trở về.
Cô gái này luôn làm tổn thương anh, sau đó lại dùng nước mắt đối phó khiến anh đầu hàng hoàn toàn.
“Rốt cuộc em có nhớ anh không!”, không kìm được, anh lại ủ rũ hỏi.
Không phải anh nhỏ mọn, mà vì cô nàng này diễn xuất quá tồi.
Nghe thấy, cô nàng cứng đờ người, rồi cô vùng vẫy, lăn lộn, kéo dài khoảng cách với anh.
Rồi, cô quay lại vẻ cảnh giác, nói, “Em… em… nhiều nhất cũng chỉ nhớ anh tên Bạch Lập Nhân.”
Lại giả bộ mất trí nhớ?
Anh tức điên, nghiêm khắc nhìn cô, “Nên, anh lại là người lạ?”
Ngần ngại một lúc, rồi cô do dự nói, “Chúng… chúng ta… anh… chẳng đã nói chúng ta từng bái Quan Âm? Đừng giận mà.”
Anh cười lạnh, “Đúng thế!” Nên nhớ biết điều cho anh, đừng cho anh mọc sừng, đừng để anh phải trèo tường.
“Nhưng em… không nhớ anh… chúng ta không quen… Em, em bây giờ không muốn động phòng với anh!”, nói xong cô kéo tấm chăn, trùm qua mắt, chỉ còn lại một đống chăn hình người.
Xin anh, đừng đói khát không kén chọn như thế.
Cô nhớ, một tối nào đó, có người đã hừng hực như lửa, như thể đã bốc cháy mấy trăm lần, mãnh liệt mà đau khổ.
Hay cho câu không quen!
Và còn, động phòng?
Khóe mắt anh giật giật, trông anh dễ dãi thế sao?!
Đầu cô nàng này chứa những vật gì vậy?!
Còn nữa, mất trí nhớ cái thá gì đó, là để trốn tránh nghĩa vụ nào đó? Khốn kiếp, trong tương lai, tốt nhất là nên diễn cho hay vào!






Chủ trì xong một cuộc họp dài ba tiếng đồng hồ, anh về lại văn phòng, mới ngồi yên vị đã bận rộn làm cho xong công việc.
Mấy hôm nay anh rất bận, đến mức cả thời gian uống ngụm nước cũng trở nên xa xỉ.
Tại sao anh lại cuống cuồng đến vậy? Vì, anh có một kế hoạch.
Điện thoại di động trên bàn làm việc reo mãi, anh chỉ hơi liếc nhìn số gọi tới, rồi kiên quyết không vì người vô nghĩa mà lãng phí một phút giây nào.
Màn hình hiển thị cùng một số, anh cương quyết không đếm xỉa tới.
“Xem rồi”, đáp ngắn gọn, không chút hứng thú thăm hỏi.
“Lão đây dạo này rất xui xẻo, không biết vì sao mà bang hội xảy ra chuyện, casino dưới tầng hầm cũng bị người ta khám xét, lão Mã xảy ra chuyện, đã bị bắt!”, thuộc hạ chắc chắn không gánh nổi, đến cuối thì mọi chứng cứ đều chỉ rõ ông ta chính là bàn tay đen đứng sau mọi thứ.
Nhưng vấn đề là, ông ta đã rút lui lâu lắm rồi.
Thật không hiểu vì sao lại thế, chuyện bang hội làm sao lại bị Tiết Khiêm Quân làm ra nông nỗi này?
Ông ta cuống quýt nói với con trai, “Đằng Long cũng bắt đầu bị người ta kiểm tra, nghe nói mọi nguồn gốc tiền vốn đều phải điều tra hết. Bây giờ rất nhiều việc ta đành phải giao cho Tiết Khiêm Quân làm, ta định trốn ra nước ngoài! Nhưng ta bắt buộc phải tìm một người đáng tin cậy để chuyển hết tiền vốn đi chỗ khác!” Nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất ông ta tin cậy lại chính là con trai ruột của mình.
“Thế thì sao?”, Bạch Lập Nhân cười lạnh lẽo.
“Cho ta biết tài khoản ngân hàng của con, ta sẽ chuyển hết tiền cho con”, nếu thật sự xảy ra chuyện, ông ta rơi vào lưới, thế thì số tiền nửa đời người ông ta cố gắng kiếm ra sẽ đều mất sạch.
“Cảm ơn, tiền của ông tôi không có hứng thú!”, không đợi ông ta nói thêm, anh cúp máy, tiện thể gác kênh máy để người ngoài không làm phiền được.
Không ai chê tiền nhiều, nhưng tiền của Bạch Long thì anh không thèm.
Anh tiếp tục bận bịu với số liệu, lúc sắp tan sở, cuối cùng cũng làm xong.
“Hai tháng tới đây, cậu muốn nghỉ phép à?”, vì quyết định đó của bạn mà Tiểu Vĩ sửng sốt đến rớt cằm.
Chuyện quái quỷ gì thế này?
“Cũng không phải nghỉ phép, chỉ là tôi không còn cách nào cứ ở mãi công ty, công việc cơ bản sẽ xử lý ở nhà”, đây là kế hoạch của anh.
“Làm sao được, bất tiện lắm”, Tiểu Vĩ kêu lên.
Anh nhíu mày, “Thật sự xin lỗi, nhưng tôi có người phải chăm sóc”, Diệu Diệu bây giờ đi vệ sinh cũng cần người dìu đỡ, mẹ cũng có gia đình phải chăm lo, anh không thể bắt mẹ cứ ở nhà anh được.
Nhưng nếu tìm một người ngoài đến chăm sóc thì anh lại sợ gián điệp của Tiết Khiêm Quân trà trộn vào.
Anh không mong một ngày nào đó, phát hiện ra bạn gái mình đã bị bắt cóc đi mất.
Có rất nhiều cách, nhưng cách tốt nhất và duy nhất chính là trông chừng kỹ, không rời xa một tấc nào.
“Cậu yêu rồi à?”, Tiểu Vĩ hỏi tới.
Mấy tháng nay anh bạn đó quá bất thường, từ khi ngày nào cũng bê chậu thủy tiên đi làm, đến mỗi chiều đều biến mất một, hai tiếng đồng hồ rất lạ kỳ, rồi hiện giờ lấy lý do chăm sóc bạn gái, dọn luôn công việc về nhà làm.
“Đúng vậy”, lần này Bạch Lập Nhân thừa nhận rất nhanh, “Vả lại, cậu cũng quen cô ấy.”
Tiểu Vĩ nghệt mặt, “Là… là…”
Diệu Diệu?!
Ông trời ơi, hai người trái ngược nhau, từ bao giờ lại phát triển gian tình đẹp đẽ như thế?
Không rảnh để trả lời quá nhiều câu hỏi, Tiểu Vĩ bị đuổi đi, cửa văn phòng lại bị gõ liên tục.
Bạch Lập Nhân đang thu dọn văn kiện định mang về nhà xử lý, nghe thế liền ngừng lại, “Mời vào.”
Cửa mở toang, là Đỗ San San vẻ mặt lạnh lùng.
“Tổng giám đốc, đây là đơn xin thôi việc của tôi, xin anh


Pair of Vintage Old School Fru