Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

ề nhà được, cháu quên đem chìa khóa rồi. Bực quá, cái điện thoại dở hơi này lại mất tín hiệu. A, được rồi”. Dĩ Mạch vung vẩy chiếc điện thoại, bỗng một hồi chuông trong trẻo vang lên, cô vừa nhìn thấy màn hình hiển thị tên Lục Thiều Trì, vội vàng nghe máy. Lục Triệu Khôn ở bên cạnh mỉm cười kín đáo, cô gái này thật cả tin, vô tâm vô tư giống hệt Lâm Mạc hồi trước. Ông khẽ thở dài, ông nhất định sẽ đối xử với con gái của cô ấy như cốt nhục của mình, đó là điều duy nhất ông có thể làm được.
Lục Thiều Trì không biết đã gọi bao nhiêu cú điện thoại rồi, lần nào cũng ngoài vùng phủ sóng. Mạc Hân Nhan đã chọn quà xong, cô đứng bên anh, nhìn anh lo lắng.
“Thiều Trì...”.
“Xin lỗi, anh gọi điện thoại đã”. Anh không hề chú ý đến sự hẫng hụt của cô, lời lẽ lịch sự đó như lưỡi dao sắc cứa vào lòng tự tôn và sự nỗ lực cuối cùng của cô.
“Alô, em ở đâu thế?”. Điện thoại vừa liên lạc được, Dĩ Mạch đã nghe thấy giọng nói nóng nảy của Lục Thiều Trì.
“Hà hà, em đang ở ngoài đường”.
“Cười gì mà cười, sao em không nghe máy?”. Vừa nghe thấy tiếng cô ríu rít trong điện thoại, Lục Thiều Trì vừa bực vừa thương. May cô không sao, anh cứ lo cô lên cơn, lo cô đi đường không nhìn xe nhỡ xảy ra chuyện gì, lo suốt từ chiều, cuối cùng cũng đã có thể yên lòng. Thời gian ở cùng Dĩ Mạch, anh có cảm giác như phóng xe trong sương mù, cứ tiếp tục thế này thì anh ngờ rằng mình mới là kẻ yếu tim. Hóa ra đây chính là hương vị của sự vấn vương.
Cô nàng còn làm như vô tội, vẫn cười nói huyên thuyên với anh. Bộ dạng vô tư của cô khiến anh vùa tức vừa thương, vốn định xạc cho cô một trận nhưng cuối cùng vẫn không nỡ nói nặng với cô nửa lời.
“Em biết sai rồi mà, tại cái bến tàu điện ngầm dở hơi đó kín quá, không có cả tín hiệu di động. Anh đừng giận mà, tức giận sẽ bị nhăn đấy, nếu anh không đẹp trai nữa thì em sẽ bỏ anh ngay đấy. Đốc tờ Lù yêu nhất của em, cười một cái đi. Phải rồi, em vừa gặp một người bạn cũ, chú ấy cho em đi nhờ xe rồi, nếu không thì em chết mất. Thiều Trì này, anh đang ở đâu? Hôm nay có về nhà ăn cơm không?”. Cô nói liên thanh như một bà vợ lắm mồm, Lục Thiều Trì vừa rồi còn nghiêm mặt giờ cũng không giấu được nụ cười, rất hiếm khi cô gọi anh là “anh yêu”, tiếng gọi nũng nịu có tác dụng nhanh thật. Anh tự giễu mình, hóa ra mình cũng không khác gì cánh đàn ông trên đời, lời lẽ người con gái mình yêu còn ngọt hơn mật.
“Hôm nay... anh không về ăn cơm đâu. Em tự ra ngoài ăn nhé, cứ lấy thẻ của anh mà dùng, không được ăn mì, rõ chưa?”. Lục Thiều Trì vốn định đưa Dĩ Mạch đi dự sinh nhật mẹ với anh, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được. Gác máy, anh bỗng thấy áy náy vì điều mình đã giấu giếm.
“Sao anh không đưa cô ấy đến dự sinh nhật cô?”. Mạc Hân Nhan nghi hoặc, chẳng lẽ Thiều Trì không yêu cô gái đó như cô tưởng?
“Anh không muốn mạo hiểm. Mẹ không ưa cô ấy, nếu cô ấy đi thì thế nào mẹ cũng sẽ nhục mạ cô ấy. Hôm nay bố về Vân Trạch, anh không muốn Dĩ Mạch lần đầu tiên xuất hiện đã cho bố ấn tượng không hay. Anh càng không muốn cô ấy bị ghẻ lạnh và bị coi thường. Anh đã chờ đợi lâu như thế rồi, anh không ngại chờ thêm một buổi tối nữa. Để qua tối nay rồi anh sẽ giới thiệu riêng Dĩ Mạch với bố. Phải rồi, Hân Nhan, em giúp anh một việc được không?”.
“Giữa chúng ta với nhau có gì mà khách khí thế?”. Mạc Hân Nhan tự dưng thấy hơi ghen, ghen vì giọng điệu giận dữ vừa rồi của anh, ghen vì lời lẽ đượm mùi trách móc của anh. Còn với anh thì cô lại xa cách đến thế, nhờ cô giúp mà cũng phải khách sáo, rào trước đón sau mãi. Hóa ra lịch sự cũng là thứ có thể làm tổn thương người khác, dịu dàng đến xa xôi, xa xôi đến đau đớn.
“Tối nay đi cùng anh nhé. Anh cần diễn kịch trước mặt mẹ, để mẹ mất cảnh giác, như thế Dĩ Mạch sẽ có thêm chút thời gian. Anh biết đề nghị này rất không công bằng với em, em từ chối cũng không sao”.
“Thiều Trì, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi? Từ bé đến lớn em đã từ chối anh bao giờ chưa? Anh học y, em cũng học y, anh học lâm sàng, em cũng học lâm sàng, anh vào Nhân Tâm, em cũng vào Nhân Tâm. Anh phải biết rằng, bất kể yêu cầu này có làm em khó coi đến đâu, em cũng sẽ không từ chối”. Cô bỗng thấy mình thật đáng thương, tình yêu thầm lặng bao nhiêu năm tựa như ánh sao xa vời không thể với tới, yếu ớt mà vĩnh hằng. Vì tình yêu cô đã đặt cược tất cả ước mơ của mình, nhưng rốt cuộc lại thua đau đớn.
Cô vẫn nghĩ Lục Thiều Trì có tình cảm với mình, cho dù đó không phải là tình yêu nam nữ, nhưng cô vẫn luôn tin rằng, không phải cô thì cũng không thể là người khác. Sau này cô mới biết, hóa ra trong đời mỗi người đều sẽ gặp một người đặc biệt mà không ai thay thế được. Suốt ngày cô làm bạn với thuốc men và dao phẫu thuật ở nửa bên kia trái đất, quay đầu lại thì chợt nhận ra, tình yêu của cô không vượt qua được biển xanh.
“Hân Nhan, xin lỗi em”. Lục Thiều Trì vừa dứt lời, đôi vai của Mạc Hân Nhan khẽ chùng xuống. Cô ngây người nhìn anh rồi sau đó mỉm cười buồn bã. Hóa ra trên thế giới này, điều bất lực nhất, đau đớn nhất, là hai tiếng “xin lỗi”.
“Anh không cần xin lỗi em, có những v


XtGem Forum catalog