Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.

ai. Bất kỳ ai thất vọng với cô cũng được, nhưng anh ta thì có tư cách gì?
Dĩ Mạch bực bội tắt máy. Điện thoại lại reo, cô liếc một cái, là Trần Sở Dương.
“Anh bảo em gọi lại cho anh cơ mà? Sao gọi không nghe máy! Ăn cơm chưa?”. Giọng Trần Sở Dương có vẻ nóng ruột.
“Em đang ăn, lần sau anh nhớ gọi sườn nhiều thịt chút nhé, em phải ăn nhiều nhiều thịt mới khỏe được. Mà này, sao chỗ anh ồn thế?”. Dĩ Mạch lắc lắc đầu, sao vẫn váng vất thế này?
“Miễn bình luận, tại cái cô người nước Gậy đó hết! Giờ đám phóng viên bao vây bệnh viện rồi! Thiều Trì với Viện trưởng Tiêu lại đi vắng, lãnh đạo bệnh viện đang bàn xem nên xử lý thế nào đây. Em chờ chút, đừng gác máy...”.
“Này, tôi bảo anh bao nhiêu lần rồi! Có tiền thì ghê gớm hả?! Cứ có tiền thì tùy tiện gọi xe cứu thương à? Xe cấp cứu dùng để cứu người chứ không phải là xe chuyên dụng cho minh tinh nhà mấy người!”. Tiếng quát tháo của Trần Sở Dương vọng từ đầu bên kia điện thoại đến, Dĩ Mạch nghe rõ có tiếng người đang cãi cọ với anh ta, giọng rất quen, hình như là Mộ Hàn.
Nghe giọng Mộ Hàn hình như đang gặp rắc rối gì đó. Dĩ Mạch thấy đầu càng lúc càng váng vất, nhưng tiếng cãi nhau trong điện thoại dai dẳng đập vào tai, khiến cô không khỏi tò mò. Cô cắn chặt răng, mặc áo khoác rồi vẫy một chiếc taxi đi đến Bệnh viện Nhân Tâm. Sao cô lại phải đi đến đó? Chính cô cũng không có câu trả lời cho câu hỏi đó.
...
Cổng bệnh viện đã bị đám phóng viên hay tin vây chặt đến nỗi một con ruồi cũng không lọt qua, Dĩ Mạch chen lấn hồi lâu cũng không len chân vào bệnh viện được.
“A, Kim Eun Chae!”. Dĩ Mạch đột nhiên chỉ vào một chiếc xe lướt qua phía sau, hét toáng lên.
“Cái gì? Kim Eun Chae! Kim Eun Chae ở đằng kia!”.
“Đuổi theo chiếc Buick kia! Mau!”.
Trong nháy mắt, dòng người đổi hẳn hướng tấn công, đuổi theo chiếc Buick. Dĩ Mạch bị mấy tay phóng viên xô ngã lăn quay, không chỉ trật khớp tay mà bàn tay cũng bị trầy xước rớm máu.
“Có cần máu mê đến thế không?”. Dĩ Mạch thấy bộ dạng chạy đua của mọi người thì bất giác thở dài, mình đúng là thiếu tác phong chuyên nghiệp của phóng viên giải trí quá.
“Thưa cô, xin hỏi cô ở báo nào?”. Vừa đi vào bệnh viện thì bảo vệ ở cửa đã giữ cô lại.
“Chú thấy cháu giống phóng viên à?”. Dĩ Mạch nhìn chú bảo vệ, gượng gạo mỉm cười.
“Giống”.
“Cháu làm phóng viên lâu rồi mà đây là lần đầu tiên có người thấy cháu giống phóng viên! Cháu có hẹn trước rồi, chú có thể gọi cho bác sĩ Trần Sở Dương bảo An Dĩ Mạch ở báo Vân Trạch đô thịđến rồi ạ”. Lúc này cô đã hết cả hơi để nói chuyện, vết thương ở chân còn chưa lành, người vẫn đang ngây ngấy sốt. Nếu không phải vì Mộ Hàn gặp chuyện thì chắc cô đã ngủ tít ở nhà.
“Xem ra tôi đánh giá cô quá thấp. Gã bác sĩ lái ô tô là đối tượng để cô phỏng vấn đấy à? Như thế tức là cô đưa hắn về nhà không phải vì tiền mà vì bản báo cáo xét nghiệm của Eun Chae? Không biết nhà báo nổi tiếng An Dĩ Mạch còn dùng cách này viết những bài nào nữa không?”. Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng cô, dù không quay đầu lại nhưng Dĩ Mạch cũng biết ai đang nói. Theo tính khí thường ngày của cô thì chắc chắn Dĩ Mạch sẽ ăn miếng trả miếng ngay, nhưng lúc này nghe thấy tiếng anh, cô lại thấy nhẹ nhõm cả người, may quá, anh không sao.
Dĩ Mạch xoay người nhìn Mộ Hàn đứng ngay sau lưng cô, trông anh có vẻ tiều tụy, đầu tóc bù xù, sơ mi nhàu nhĩ, chắc là vì lo lắng cho Kim Eun Chae nên mới thế.
“Đám phóng viên đó phát hiện đuổi nhầm xe chắc chắn sẽ quay lại ngay, anh mau đưa Kim Eun Chae rời khỏi đây đi”. Cô không để tâm đến những lời lẽ cay nghiệt mà Mộ Hàn dành cho cô, cô chỉ mong anh mau chóng rời khỏi đây, vì đầu cô cũng đã đau đến mức không chịu nổi nữa rồi.
“Cô đừng vờ vĩnh nữa! Giả có thai để cố ý tiếp cận Eun Chae, còn thủ đoạn gì nữa cô chưa dùng? An Dĩ Mạch, cô còn có lương tâm không? Eun Chae xem cô là ân nhân cứu mạng, cô ấy tin cô, vậy mà cô lại bán đứng cô ấy”.
“Em không!”. Lời nói vừa buột khỏi miệng, Dĩ Mạch đã thấy hối hận. Đồ ngốc, đúng là sốt mụ cả đầu rồi, ăn nói chả ra làm sao cả. Ngươi định nói là mình không làm thế hay là nhận mình không có lương tâm?! Thôi, anh ta đã định sẵn tội cho mình rồi thì còn mất công giải thích làm gì nữa? Chuyện sáu năm trước ai cũng không thể quên, giờ thêm những chuyện này thì lại càng không thể xoa dịu.
“Nguy rồi, có người cắt động mạch tự tử ở tầng sáu!”. Đúng lúc hai người đang chìm trong suy nghĩ thì bỗng có tiếng kêu thất thanh ở phòng trực ban. Dĩ Mạch và Mộ Hàn sững sờ nhìn nhau rồi cùng lúc lao nhanh về phía thang máy. Dĩ Mạch nóng nảy ấn nút thang máy. Chết tiệt! Dân Hàn Quốc sao thích tự sát thế chứ? Thang máy chậm chạp đi lên, Mộ Hàn ra sức ấn nút mở cửa, cuối cùng giận dữ đá vào cửa thang máy, quay người chạy về lối thoát hiểm. Dĩ Mạch cũng đành cà nhắc leo thang bộ theo anh.
Vân Mộ Hàn chạy một mạch lên tầng sáu thì thấy Kim Eun Chae đang ngồi khóc nức nở ở cửa. Bác sĩ đã băng bó xong cho cô, Vân Mộ Hàn cúi xuống ôm cô vào lòng.
“Sao em ngốc thế?”.
“Bên công ty nói nếu không giải thích rõ ràng được c