Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
ân bị tê dại đi, lúc đứng dậy thì không còn sức nữa, ngã lăn xuống đất. Lần này thì cô khuỵu hẳn, đầu gối trượt qua mặt xi măng khấp khểnh, bắp chân trợt một mảng da, máu chảy đầm đìa trông thật đáng sợ. Dĩ Mạch đau điếng người, trong bụng ra sức rủa Mộ Hàn. Cô nghiến răng lồm cồm bò dậy, tay giữ chặt vết thương đi cà nhắc lên gác.
Dĩ Mạch rất ít khi dọn phòng, cô lục tung một hồi mà cũng không tìm thấy gạc băng đâu cả. Nếu có Thiều Trì ở đây thì thế nào cũng tìm ra được mấy thứ băng gạc thuốc men đó như phép thần. Lúc này cô mới nhớ ra hai năm nay, mỗi lần cô bị va đập là Thiều Trì lại xuất hiện nhanh chóng. Anh thậm chí còn thuộc nhà cô hơn chính cô, lọ muối lọ dầu để đâu anh rõ như lòng bàn tay. Giờ không có anh ở bên, cuộc sống của cô hỗn loạn như rắn mất đầu. Tìm không thấy băng cứu thương, Dĩ Mạch đành dùng nước lã rửa vết thương. Nước lạnh xối vào phần da thịt bị lật lên rát buốt, Dĩ Mạch rùng mình, cô nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Lục Thiều Trì, anh chết rấp ở đâu rồi?”.
Vì quá đau, Dĩ Mạch bỏ luôn bữa tối, nằm vật ra giường lịm đi lúc nào không hay.
Cả đêm cô ngủ không yên giấc, những ký ức kinh hoàng dội về trong cơn ác mộng. Cô hoảng loạn ngồi lặng trong góc nhà, việc duy nhất nghĩ đến được là gọi điện cho Mộ Hàn. Ở đầu dây bên kia, những lời châm chích của Vân Mộ Hàn khiến cô gục ngã. Anh thẳng tay gác máy, để mặc cô co quắp trong mưa gió. Gió thổi tung tấm rèm cửa quất lên người cô không chút nương tay. Cô cứ khóc, khóc mãi. Ngày hôm đó, cô mất tất cả người thân, mất cả Vân Mộ Hàn. Sau đó cô còn mơ thấy Thiều Trì khoác tay một cô đầm cười hạnh phúc. Sao tất cả mọi người lại bỏ cô mà đi? Sao tất cả mọi người lại để cô lại một mình?
Dĩ Mạch giật mình tỉnh giấc, cô cuộn mình vào tấm chăn, lòng rối bời. Đài khí tượng nói hôm nay trở trời, chả trách gió cứ đập ầm ầm lên cửa sổ. Cô bật đèn, trùm chăn kín đầu, bắt đầu đếm cừu. Lục Thiều Trì thường nói thói quen rúc đầu vào chăn của cô rất không tốt, nhưng cô đã quen như vậy, điều đó khiến cô thấy mình được an toàn. Nửa đêm cô thấy rét run cầm cập, hơi lạnh như thấm vào tận xương. Đang là giữa mùa hè, sao lại lạnh buốt thế này? Cô sờ trán mình thì thấy nóng ran, hóa ra là sốt thật rồi. Định dậy pha một gói rễ bản lam(*) để hạ sốt nhưng người cứ nhũn ra không cử động được. Dĩ Mạch lại cố dỗ mình ngủ, không rõ đếm đến con cừu thứ bao nhiêu cô mới mệt mỏi thiếp đi.
(*) Một vị thuốc đông y, dùng để thanh nhiệt và kháng sinh, có thể chữa cảm sốt.
Trong đêm khuya tĩnh lặng chỉ có tiếng ho nặng nề chốc chốc lại phá tan sự tĩnh tại. Dĩ Mạch co ro trong chăn ngủ một đêm, sáng hôm sau cổ họng cô sưng tấy, đau đến độ uống nước còn vất vả. Đêm qua sốt cao quá nên giờ toàn thân mềm oặt, Dĩ Mạch không buồn dậy ăn sáng nữa, cô kéo rèm cửa che bớt ánh sáng chói chang rồi tiếp tục mơ mơ hồ hồ lịm đi.
Cứ mụ mị như thế đến khi Lại Khai Hân gọi điện đánh thức, Dĩ Mạch mới cào cào mớ tóc bù xù, uể oải dậy nghe điện. Cô ho khan mấy tiếng, cảm giác bồng bềnh như trên mây.
“An Dĩ Mạch! Mau bật máy tính đi!”. Tiếng Lại Khai Hân như pháo nổ trong điện thoại.
“Sáng ngày ra la hét cái gì!”. Dĩ Mạch vất vả lắm mới giữ mình tỉnh táo, cô dụi mắt, mở chiếc máy tính xách tay ra.
“Sáng sớm cái gì, chiều rồi! Cậu ăn ngủ cho lắm mụ người rồi à? Cái nhà cậu ghê gớm thật, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi!”.
“Lại Khai Hân, cậu đơ rồi à? Nói lăng nhăng vớ vẩn gì thế?”. Dĩ Mạch sụt sịt, lấy khăn giấy ra lau nước mũi.
“Xì, cậu đơ thì có! Này An Dĩ Mạch, cậu mất tích nửa tháng nay, điện thoại cũng không nghe, hóa ra là đi làm gián điệp. Tin của cậu đúng là tin sốt dẻo, tớ thấy sếp cậu chắc phải tế cậu làm bồ tát mất thôi!”.
“Bật máy rồi, nói đi, cậu muốn tớ làm gì?”. Dĩ Mạch thấy sốt ruột, hiện giờ cô chẳng muốn làm gì ngoài ngủ.
“Cậu vào Xinlan mà xem!”. Giọng Lại Khai Hân đầy phấn khích.
Dĩ Mạch dụi dụi mắt, lọ mọ vào trang Xinlan. Bỗng cô đờ người nhìn trân trân dòng tít đập vào mắt.
Kim Eun Chae mang thai, vén bức màn bí mật về người đàn ông sau lưng!
Bàn tay đang nắm chuột bắt đầu không vâng lời nữa.
Cô run rẩy mở bài viết đó ra xem, đập thẳng vào mắt cô chính là bức ảnh chụp tờ báo cáo xét nghiệm trong điện thoại của cô.
Dĩ Mạch nhanh chóng đọc lướt qua những dòng bình luận độc địa, từng câu đều nhằm vào Kim Eun Chae.
Tên tác giả của bài viết này cũng được đề rõ ràng: An Dĩ Mạch.
Cười uống thạch tín
Trong sách có câu: Trong cuộc đời ai là thạch tín, ai là mật ngọt cho em.
Có lẽ Vân Mộ Hàn chính là thứ độc dược đó, nhưng cô thản nhiên cười mà uống, thấy ngọt như đường.
Xinlan, Yahoo, Sohu, mạng 163, QQ, MSN...
Trong phút chốc, toàn bộ các mục giải trí của những trang web lớn đều đăng lên trang đầu tin Kim Eun Chae mang thai. Dĩ Mạch không biết nên khóc hay nên cười, bài của cô được đăng tải nhiều như vậy từ bao giờ thế?
Tin nhắn không đề tên, Dĩ Mạch nhìn điện thoại một hồi lâu. Giọng điệu quen thuộc này, không cần đoán cô cũng biết là