Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
huyện này thì sẽ cắt hợp đồng với em, việc làm đại diện quảng cáo của em cũng sẽ bị hủy. Đám phóng viên đó nói em là gái bao, họ còn nói bản thân em còn không biết ai là bố đứa bé trong bụng”.
“Ngốc ạ, không sao đâu, qua hết rồi”. Vân Mộ Hàn an ủi cô, Dĩ Mạch đứng một bên, muốn đi nhưng chân như bị đổ chì không nhích nổi nửa bước.
“Anh Mộ Hàn, nếu không được hát nữa thì em thà chết còn hơn! Sống có ý nghĩa gì nữa chứ? Em không còn mặt mũi nào sống tiếp nữa rồi!”. Cô rấm rứt khóc thút thít, tiếng khóc như bị dồn nén lại, âm thầm mà đau đớn. Dĩ Mạch bỗng thấy tủi thân vô cùng, hồi đó cô cũng cô đơn ôm gối lặng lẽ khóc, nhưng có ai ở bên cạnh an ủi, vỗ về cô đâu? Nỗi đau đớn hằn sâu trong tim đó đến giờ cô vẫn không dám nhớ lại.
“Không được hát nữa thì có sao đâu, thế mà cũng muốn chết thì không biết tôi phải chết bao nhiêu lần rồi”. Dĩ Mạch thấy sốt ruột, khẽ lầu bầu một câu. Mộ Hàn hiển nhiên nghe rõ cô nói gì, anh trừng mắt nhìn cô cảnh cáo khiến cô im bặt.
“Là cô ta, là do cô ta làm! Anh đuổi cô ta đi, em không muốn nhìn thấy cô ta nữa, cút!”. Kim Eun Chae nhìn thấy Dĩ Mạch bỗng nhiên nhào đến như phát điên. Những móng tay nhọn sắc của cô ta cào xước cánh tay Dĩ Mạch, điên cuồng, lồng lộn như một con thú hoang.
“Cô còn đứng đấy làm gì? Cô làm cô ấy hoảng sợ đấy”.
Cái gì? Người hoảng sợ phải là mình chứ? Dĩ Mạch giễu thầm.
“Eun Chae, anh đưa em vào phòng nghỉ, vết thương còn đau không? Anh thổi cho em nhé?”. Vân Mộ Hàn nhè nhẹ thổi vết thương trên cánh tay Kim Eun Chae. Rõ ràng là ở đây không có ai muốn thấy mình cả, Dĩ Mạch chẳng buồn nói gì nữa, tập tễnh bỏ đi, mỗi bước đi vết thương lại nhức nhối vô cùng. Nhưng nơi đau đớn nhất trong cơ thể cô lại là trái tim, nơi mềm dịu nhất trong lồng ngực tựa như bị một nắm gai đâm vào, rõ ràng là rất đau mà sao không thể nói ra. Trước kia, cô và Mộ Hàn cũng đã từng thân mật như thế.
...
“Mộ Hàn, ba điểm! Yeah! Bạn trai em giỏi quá, hura!”. Hồi đó Dĩ Mạch thường cổ vũ cho Vân Mộ Hàn ở sân bóng rổ, người ta thì đánh bóng còn cô thì bóng đánh người.
“Dĩ Mạch, có sao không?”.
“Anh thử bị bóng đập vào đầu xem, anh xem này, còn bị trầy da nữa đây này”. Dĩ Mạch dẩu mỏ, chìa tay ra.
“Thổi đi”. Dĩ Mạch mắt long lanh nước nhìn Mộ Hàn, giả vờ đáng thương thì nhất cô rồi.
“Thổi cái gì, bao nhiêu người nhìn kia kìa”. Vân Mộ Hàn nhìn đám anh em đang cười cợt ở đằng sau.
“Mẹ em bảo bị thương thì thổi là hết đau, anh thổi cho em”.
“Tự thổi đi!”.
“Không!”. Dĩ Mạch túm chặt lấy Mộ Hàn, sau lưng đã có người ồ lên.
“Này, Vân Mộ Hàn, cậu bị con bé cấp ba này át vía rồi à? Lại còn thổi vết thương nữa, đúng là đồ trẻ con”.
“Mấy người ghen tỵ vì tôi có bạn gái đáng yêu chứ gì? Lần sau ai còn dám đập bóng vào người bạn gái tôi thì Vân Mộ Hàn tôi sẽ đập bóng vào đầu kẻ đó!”. Dĩ Mạch thấy Mộ Hàn ra mặt bảo vệ cô thì thấy ngọt lịm trong lòng, lớn bằng ngần này rồi mà lần đầu mới có người khen cô đáng yêu đấy.
Mộ Hàn cẩn thận vén tay áo cô lên, nhè nhẹ thổi vào vết thương trên cánh tay. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào tay cô ngưa ngứa. Tiếng huýt gió phía sau càng lúc càng lớn, Mộ Hàn không thèm để tâm, xót xa hỏi cô có đau không. Trong mắt Mộ Hàn khi đó chỉ có cô, chỉ cần cô muốn là anh sẽ đem cả thế giới tặng cho cô.
Tay đã hết đau từ lâu, nhưng Dĩ Mạch vẫn còn lưu luyến hơi ấm đó, chỉ hết chỗ này đến chỗ kia. Cuối cùng Mộ Hàn cũng nhận ra cô bé xảo quyệt này lừa anh thổi đi thổi lại mãi không thôi.
“Anh biết em còn đau ở đâu đấy”.
Không để cô kịp định thần, nụ hôn của Vân Mộ Hàn đã đậu trên môi cô. Làn môi anh thật ấm áp, nồng nàn. Đây là lần đầu tiên cả hai người bọn họ biết được hương vị của nụ hôn. Ánh mặt trời quá ngọ phủ lên hai người, quả bóng gây chuyện không biết đã lăn về hướng nào.
...
Đêm có tối đến mấy thì cũng sẽ trôi qua, quay đầu là trời sáng. Dĩ Mạch thật sự không còn sức lực để gượng làm gì nữa, cô chỉ có thể tự an ủi mình bằng tinh thần AQ: Cô trẻ hơn Kim Eun Chae, không có Mộ Hàn thì còn có Thiều Trì, chuyện trước kia có gì ghê gớm, chỉ cần không nghĩ đến là mọi chuyện sẽ okie. Họ không còn can hệ gì với nhau nữa rồi. Anh không còn yêu cô nữa. Sự dịu dàng và che chở của anh có thể dành cho bất kỳ ai, chỉ có cô thì không bao giờ được nữa.
Mưa ngoài cửa sổ đập rào rào trên kính, rơi xuống mặt đất như những hạt đậu. Hôm nay ra khỏi nhà vội quá, Dĩ Mạch quên mang ô theo người. Cô cứ đứng ngẩn ngơ nhìn mưa ở hành lang tầng sáu, muốn về mà không về được. Nước mưa chảy ngoằn ngoèo trên mặt kính, run rẩy vẽ nên những ký hiệu kỳ quái như một tiếng thở mảnh và dài. Dĩ Mạch nhìn cơn mưa giông xối xả, thấy chóng mặt ghê gớm, cô mệt mỏi dựa vào tường, nhắm mắt cố xua tan những chuyện vừa qua.
“Sao cô vẫn ở đây?”. Mộ Hàn từ phòng bệnh bước ra nhìn thấy Dĩ Mạch đang cúi đầu dựa tường, lạnh lùng hỏi một câu. Chết tiệt, hôm nay trở trời, sao cô ta chỉ mặc có mỗi một tấm áo mỏng manh thế kia? Cô nàng óc bã đậu này không biết tự chăm nom mình à?
“Chị ấy có sao không?”. Dĩ Mạch không mở mắt, uể oải hỏi một câu.