XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.

r>“Tốt nhất là cô nên cầu khấn cho cô ấy không sao đi, nếu cô ấy làm sao thì tôi không tha cho cô đâu”. Nhắc đến Kim Eun Chae, Vân Mộ Hàn lại gầm gừ đe dọa. Nếu là mấy tay nhà báo vớ vẩn khác thì anh cũng không giận dữ đến thế. Nhưng đây là Dĩ Mạch, là Dĩ Mạch anh đã từng yêu tha thiết. Sao cô lại có thể lợi dụng anh dễ dàng như thế, sao lại có thể vì tin tức mà bán đứng anh chứ?
“Cô còn đứng đây làm gì nữa? Đừng nói với tôi là lương tâm cô cắn rứt, định ở đây chăm sóc Kim Eun Chae đấy nhé”. Trông cô yếu ớt mong manh anh thấy thương, nhưng nói ra miệng thì toàn những lời trách móc cộc cằn.
“Tôi cứ thích đứng đây đấy, anh không muốn thấy thì đi chỗ khác đi. Vào phòng với vợ anh đi, đừng có đứng đây mà oán thán như Đường Tăng nữa”. Dĩ Mạch bực bội đáp, không phải là cô không muốn đi mà giờ toàn thân cô mềm nhũn, không cất nổi nửa bước.
“Cô!”. Thấy sớm muộn gì cũng sẽ bị cô ta chọc giận, Vân Mộ Hàn hít sâu, “Tôi mặc kệ cô, cô thích ở đây hứng gió thì tùy”.
Vân Mộ Hàn lạnh lùng quay người trở vào phòng bệnh của Kim Eun Chae. “Bịch!”. Một tiếng động trầm nặng phía sau khiến anh giật mình quay ngoắt lại.
“Dĩ Mạch, cô sao thế? Dĩ Mạch!”.
Người cô nóng như thép nung, hơi nóng hừng hực khiến Mộ Hàn rụt tay lại. Chết tiệt, sao cô ta sốt cao thế mà không nói tiếng nào. Anh nắm chặt tay cô, để cô tựa vào ngực mình. Tay cô rất nhỏ, cứ như là những năm qua cô không lớn lên tí nào nữa. Chỉ có những vết chai sần là mới mọc lên trong lòng bàn tay, tay một cô gái sao lại như thế này được? Những năm qua cô sống thế nào? Không lẽ gã đàn ông đó đày đọa cô đến mức đấy kia ư?
“Em đi rửa mặt đây, về đánh một giấc là ổn thôi, buồn ngủ quá!”. Dĩ Mạch nhăn nhó bóp trán nói.
“An Dĩ Mạch! Em là đồ ngốc! Thường ngày em chăm sóc mình thế này à? Mau đến phòng cấp cứu với anh!”. Mộ Hàn bế bổng cô lên, đi thẳng ra phía thang máy.
“Này, em chỉ bị cảm thôi mà, không cần cấp cứu đâu, anh cho em xuống!”. Dĩ Mạch nhìn Mộ Hàn, chuyện bé mà cứ thích xé ra to.
“Nếu không muốn anh vác em đi thì nghe lời anh”. Giọng nói của Mộ Hàn có chút bực tức, sao cô ta bất cẩn đến thế, nếu anh không có mặt tại đấy thì cô ta có định đến bác sĩ khám không?
Trần Sở Dương vừa nhìn thấy Mộ Hàn, cơn giận lại bùng lên.
“Đã nói là không có xe cấp cứu cho cô ta rồi cơ mà! Anh đừng có nhiễu sự!... Dĩ... Dĩ Mạch? Sao thế? Sao em lại đi với anh ta? Sao anh ta lại bế em như thế? Em sao thế? Có phải thằng nhóc này bắt nạt em không?”.
“Cô ấy sốt cao, gọi bác sĩ đến đi!”.
“Tôi cần anh dạy khám bệnh à? Nếu Dĩ Mạch có chuyện gì thì tôi là người đầu tiên không tha cho anh đâu. Dĩ Mạch, em chờ chút, anh bảo y tá truyền nước cho em...”.
“Các anh ồn quá, em không truyền nước đâu, em về nhà ngủ thôi”. Dĩ Mạch khẽ phản đối, đã đau đầu thì chớ, lại còn gặp hai cái người lắm mồm này. Truyền nước? Sao lại phải truyền nước? Biết thừa cô ghét nhất là truyền nước mà vẫn truyền là sao?! Chỉ bị cảm thôi mà, có phải là bệnh nghiêm trọng gì đâu.
“Triệu chứng không giống cảm sốt, Dĩ Mạch, em bị thương ở đâu à?”. Thấy Dĩ Mạch càng lúc càng lịm người đi, Trần Sở Dương lo lắng vội vàng vỗ về cô.
“Gớm quá, tối qua em bị ngã, trầy một tí da thôi mà. Các anh đừng nói nữa, em ngủ đây”.
Trần Sở Dương vội vàng vén ống quần Dĩ Mạch lên, chân cô đã sưng tướng, bầm tím một vùng lớn. Từ đầu gối đến bắp chân, vết thương bị lật lên, lộ lớp thịt trắng bợt, còn có cả một thứ vừa như mủ vừa như máu phủ quanh vết thương, trông thật kinh khủng.
“Sao cô ấy lại thế này?”. Vân Mộ Hàn giật mình, hôm qua vừa mới gặp cô, trông cô vẫn khỏe mà, sao chỉ sau một ngày lại bị thương nặng đến thế? Chẳng lẽ... anh bỗng nhớ lại hôm qua lúc lên xe anh đã giận dữ đẩy cô, hay chính anh làm cô bị thương?
“Con bé này chắc chắn là không rửa sạch vết thương đây mà, không biết nó lấy đâu ra mảnh vải bẩn để ga rô vết thương thế này! May mà phát hiện sớm, nếu không thì có khi mất chân mất cả mạng! Anh giữ nó giúp tôi, tôi phải xử lý hết phần thịt bị nhiễm trùng đã”.
“Này, anh không tiêm thuốc tê à?”. Dĩ Mạch sợ đau thế thì chịu làm sao được?
“Nếu bệnh nhân có thể chịu được thì theo tôi không tiêm thuốc tê là tốt nhất. Anh giữ chặt lấy nó!”.
“Ngoan, xong ngay thôi, chữa vết thương xong chúng ta đi ăn đêm nhé?”. Mộ Hàn cảm thấy Dĩ Mạch khẽ chống cự, anh một tay ôm cô chặt hơn, một tay che mắt cô lại. Trước kia mỗi khi đến bệnh viện, anh đều bịt mắt cô lại như thế này. Vân Mộ Hàn, ngươi coi cô ta là An Dĩ Mạch trước kia sao?
Trần Sở Dương kinh ngạc nhìn hai người trước mặt, cử chỉ dịu dàng ấy, lời nói thân mật ấy, đến đồ ngốc cũng nhìn ra quan hệ của họ không bình thường chút nào. Vân Mộ Hàn là gì của Dĩ Mạch vậy? Họ quen nhau từ bao giờ? Thiều Trì có biết không? Vô số câu hỏi lướt qua đầu mà anh không thốt nên lời.
Dĩ Mạch im lặng một cách đáng ngạc nhiên. Cô không kêu một tiếng nhưng Mộ Hàn biết là cô đang rất đau. Anh không biết sao mình lại lo lắng như thế, sao lại dỗ dành cô như ngày xưa. Anh không muốn nhìn thẳng vào sự thật, không muốn thoát khỏi cơn mơ này. Mong