Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
hật đấy, Kim Eun Chae có muốn gây dư luận thế nào thì cũng không thể đem những chuyện như là có thai hay là gái bao ra tự bôi xấu mình chứ. Với lại địa vị nữ hoàng âm nhạc của cô ta không cần phải thế”. Dĩ Mạch lườm anh ta một cái, thường ngày cô không hay đốp chát làm gì, nhưng hôm nay cô chẳng còn có tâm trạng đâu mà ngọt ngào với họ nữa.
“An Dĩ Mạch, cô ngốc thật hay là giả vờ ngây thơ thế? Kim Eun Chae có nổi tiếng đến đâu cũng là ở Hàn Quốc, đến Trung Quốc lập nghiệp liệu không tạo dư luận có được không? Cô lần đầu tiên làm phóng viên à? Để leo cao lên đám người này có chuyện gì không dám làm? Đến cả chuyện lên giường với đạo diễn còn dám tung ra, thì việc mang thai có gì là ghê gớm, đám minh tinh này còn sợ mình không có thai được ấy chứ! Thế này càng hay, ép người ta lấy mình. Cái chiêu làm to bụng ép cưới này cũng không phải do cô ta sáng chế ra”.
“Ding!”. Cửa thang máy bật mở.
Dĩ Mạch không hứng thú khi nghe một người đàn ông buôn chuyện, cô vội lao ra ngoài. Cô càng ngày càng không thích qua lại với đám người này, phóng viên thì nên làm phóng sự đưa tin về các công trình trọng đại, điều tra vạch ra những mảng tối của xã hội, chứ ngày ngày đăng mấy cái tin lá cải này có gì hay chứ?
Cô xốc lại balô, rảo bước đi nhanh.
“Cứ như là lập sẵn kế hoạch từ trước ấy, tin đồn có thai gì chứ, căn bản chỉ là chiêu PR hâm nóng cho đĩa nhạc mới thôi”.
“Đám minh tinh này còn sợ mình không có thai được ấy chứ! Thế này càng hay, ép người ta lấy mình”.
“Cái chiêu làm to bụng ép cưới này cũng không phải do cô ta sáng chế ra”.
Những lời của phóng viên vừa rồi lướt qua đầu cô. Dĩ Mạch dừng bước, sực nhớ ra lúc Kim Eun Chae mượn điện thoại của cô. Có thể cô ta dùng điện thoại của cô gửi bản xét nghiệm đến tòa soạn, ngoài cô ra thì e rằng chỉ còn Kim Eun Chae. Nghĩ đến đây, cô lập tức rút điện thoại gọi về tòa soạn.
“Alô, chị tìm giúp em một bài viết trong hộp thư được không? Vâng, là bài về Kim Eun Chae. Em muốn biết bức ảnh đó gửi cho tòa soạn lúc nào”.
Cúp điện thoại, sắc mặt Dĩ Mạch tối sầm lại. Kim Eun Chae, hóa ra là cô.
Ở hội trường họp báo, Dĩ Mạch nhìn thấy không ít những khuôn mặt quen thuộc. Có mấy phóng viên chạy đến bắt chuyện nhưng thấy cô lạnh lùng đáp lại, e là không moi được tin gì ở cô, đành ỉu xìu lảng sang một bên.
Kim Eun Chae đúng là rất biết lấy lòng người, Dĩ Mạch vừa ký tên mình vào danh sách phóng viên xong thì nhận ngay được một phong bì dày. Vừa chạm tay vào chiếc phong bì cô đã biết bên trong nhiều cỡ nào, không ngờ ba chữ “An Dĩ Mạch” cũng có lúc đáng tiền như vậy. Bên cạnh cô, phóng viên xì xào bàn tán. Đúng là ngôi sao lớn có khác, tiền lót tay cho phóng viên hào phóng thật.
Trong giấy mời ghi rõ bốn giờ chiều bắt đầu buổi họp báo, nhưng đến năm giờ hai mươi vẫn chưa mở màn. Dĩ Mạch cũng đã quen cảnh này nên thấy bình thường, đám minh tinh nổi tiếng có mấy ai là đúng giờ đâu. Cô thấy chán nản, tìm một chỗ trong góc tường ngồi xuống, cũng không để tâm đến ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh, lấy kẹo mút ra ngậm.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ xam xám một màu buồn bã, và trên nền trời xanh xám đó một đám bồ câu lượn vòng.
Đã từ rất lâu rồi cô không nhìn thấy bồ câu trên nền trời Vân Trạch. Còn nhớ hồi bé nhà cô có hẳn một cái chuồng nuôi bồ câu, Dĩ Mạch thường hay tựa ban công nghe tiếng gù gù ấm áp của chúng. Lúc bố mẹ cô không có nhà, Mộ Hàn thường đem theo một túi hạt ngô đến cho lũ bồ câu háu ăn đó. Trong trí nhớ của Dĩ Mạch, Mộ Hàn rất thích những con bồ câu ấy, chúng thân thiện đậu trên ban công nhặt từng hạt ngô vàng ươm trong tay anh.
...
Họp báo sắp bắt đầu rồi, Mộ Hàn, còn bao lâu nữa anh mới tới?
Vân Mộ Hàn lái xe vào bãi đỗ, Eun Chae đã gửi rất nhiều tin nhắn giục anh đến buổi họp báo. Hôm đó ở bến sông, anh nhận được điện thoại của Eun Chae nói công ty đĩa hát muốn hủy hợp đồng với cô, cô đã mất hết tất cả vì Dĩ Mạch. Qua điện thoại cô khóc lóc vật vã, trong âm thanh run rẩy mang cả nỗi tuyệt vọng, hoang mang đến cùng cực. Khi Mộ Hàn về đến bệnh viện thì cô đang đứng trên mái nhà, chực nhảy xuống. Lúc đó anh không kịp nghĩ gì hết, anh nói anh sẽ lấy cô.
Đối với Eun Chae, anh thấy vô cùng cắn rứt. Từ sau cái đêm đánh mất lý trí ấy, anh không đụng vào cô nữa, cũng không dành cho cô tình cảm thân thiết của một người đàn ông dành cho bạn gái của mình. Thế nhưng Eun Chae chưa bao giờ oán trách, ngược lại cô đối xử với anh rất ân cần. Biết công ty của anh không chuyển được vốn, cô đã giấu anh đến vay tiền người đàn ông đó, cuối cùng...
Cô vì anh hy sinh nhiều như vậy, anh không thể trao cô tình yêu thì đành cho cô cuộc hôn nhân vô nghĩa này.
Khi ra khỏi bãi đỗ xe, anh lặng ngắm đàn bồ câu bay vòng tròn trên trời...
Anh vẫn nhớ Dĩ Mạch rất thích bồ câu, thậm chí nhà cô còn nuôi hẳn một đàn bên ban công. Lúc cho bồ câu ăn, Dĩ Mạch khẽ chu môi tập gù theo bồ câu, rồi rải ngô thưởng công cho chúng. Cô còn buộc còi vào chân chúng rồi hét to một tiếng làm lũ bồ câu giật mình bay lên, từng hồi còi vang vang trong không trung.