Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341540

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1540 lượt.

h bực bội nói.
“Anh cũng sẽ không bao giờ để em ra đi, không bao giờ”. Mộ Hàn chạm yêu vào mũi cô.
“Mộ Hàn, chúng ta có thể ở bên nhau mãi thật sao? Nếu một ngày nào đó em biến mất thì sao?”. Dĩ Mạch nằm nhìn trời sao. Người ta vẫn nói những ngôi sao trên trời là những người thân đã mất, nếu một ngày nào đó cô không còn trên đời nữa thì sao?
“Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng không còn Vân Mộ Hàn. Dĩ Mạch, nếu có một ngày anh cũng không còn nữa thì sao?”.
“Em sẽ chờ anh. Không ai chia rẽ được chúng ta, cô giáo cũng không được!”. Nghe Dĩ Mạch quả quyết thế, Mộ Hàn không nhịn được phì cười, có lẽ trong suy nghĩ của cô, vật cản lớn nhất của họ chính là cô giáo chủ nhiệm.
“Thế thì em phải nhớ đứng im một chỗ chờ anh đấy. Mù đường như em đi loanh quanh chắc chắn sẽ bị lạc. Lúc không tìm thấy anh thì cứ đợi ở chỗ cũ, anh nhất định sẽ tìm thấy em”.
Dù em có ở đâu, anh cũng sẽ tìm thấy em.
Dĩ Mạch, nhớ chờ anh ở chỗ cũ.
Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng không còn Vân Mộ Hàn.
Nhưng Dĩ Mạch, em vẫn ở đây, chỉ có điều giờ em không thuộc về anh nữa. Quay đi quay lại em đã không còn ở chỗ cũ, còn anh, đến cả bản thân mình hồi dó cũng không tìm lại được nữa.
Vân Mộ Hàn mệt mỏi dựa trên ghế, Dĩ Mạch ngủ yên ngay bên cạnh anh, giống như ngày xưa. Thế nhưng cả hai người đều không thể quay lại nữa rồi.
Gió sông thổi mạnh dần, Mộ Hàn thấy hơi lạnh. Cô bé bán hoa tội nghiệp ở bến sông ngồi bên vệ đường, đêm đã khuya rồi, không ai mua hoa của cô nữa. Mắt Mộ Hàn dần ướt, thân hình nhỏ bé trước mắt từ từ nhòa đi, hình ảnh trong tim lại dần rõ nét.
...
“Hoa đây hoa đây! Hoa hồng, hoa bách hợp, hoa tươi đây!”.
Cô bé bên sông xoa xoa cái mũi đỏ ửng lên vì lạnh, ngày Noel, người khác và các đôi tình nhân đều đang đi chơi, Dĩ Mạch của anh lại trốn đến đây bán hoa. Bán thì bán nhưng cô nàng này lại biến hoạt động buôn bán lãng mạn này như bán rau đầu phố.
“Anh ơi, anh cứ mặc cả đi, anh mua một bông cho em nhé”. Dĩ Mạch rầu rĩ cúi đầu.
“Hoa của cô để bao lâu rồi?”.
“Tươi lắm, mới có một tuần thôi, hôm nào em cũng cắm nước giữ, anh xem vẫn chưa héo này”.
Cô gái định mua hoa chau mày, kéo bạn trai đi. Dĩ Mạch bực bội ngồi thụp xuống, hoa trong tay rũ xuống như dưa muối, chẳng ai muốn hỏi mua hoa của cô nữa.
“Bán hoa thì phải chọn hoa đẹp chứ, sao em lại lấy hoa héo ra bán?”. Vân Mộ Hàn cúi xuống trước mặt cô.
“Mộ Hàn, anh ở đây à?”. Dĩ Mạch ngạc nhiên, cô không hề nói với Mộ Hàn chuyện mình ra bến sông bán hoa.
“Noel mà bạn gái mất tích, anh định ra đây xem có kiếm được cô gái nào đi chơi Noel với anh không”.
“Anh dám!”.
“Sao lại bán hoa ở đây?”. Anh xoa tay ủ ấm cho cô, tay cô lạnh cóng đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lựng lên khiến anh thấy xót xa.
“Em định tặng anh một cái máy tính làm quà Noel, như thế anh không phải tranh chỗ ở phòng máy nữa”.
“Vì thế nên em bán hoa à? Đồ ngốc, em có bán hết cả chỗ hoa này cũng không đủ tiền mua máy tính đâu”. Giọng Mộ Hàn rất nhẹ, cô nhóc trước mặt cúi đầu như đã phạm lỗi gì, đúng là đồ ngốc.
“Đủ, em đã làm thêm ở hàng KFC một tháng rồi. Mỗi tối được mười lăm tệ đấy! Em nghe nói bán hoa kiếm được nhiều tiền nên em nhập hàng trước một tuần, tưởng kiếm thêm được chút ít, thế mà hoa lại héo hết rồi, chả bán được cho ai nữa”.
“Chỗ hoa này bao nhiêu tiền? Bán cho anh được không?”. Mộ Hàn day day mũi cô.
“Hả?”. Dĩ Mạch ngơ ngác nhìn anh.
“Em mất công chuẩn bị quà Noel cho anh như thế, anh có nên tặng quà em không nhỉ?”. Mộ Hàn lấy ra một sợi dây chuyền bạch kim như làm ảo thuật, mắt Dĩ Mạch sáng lên. Cô cẩn thận mở mặt dây chuyền ra, bên trong có ảnh chụp cô và Mộ Hàn.
“Lúc nào cũng phải đeo, không được tháo ra”. Mộ Hàn ôm cô vào lòng. Anh vừa nhận được học bổng, việc đầu tiên anh làm là mua ngay sợi dây chuyền này cho cô.
“Em sẽ không bao giờ tháo ra đâu, Vân Mộ Hàn sẽ luôn ở trong tim An Dĩ Mạch”. Dĩ Mạch giơ tay thề như đứa trẻ, “Số hoa này xem là quà em tặng anh đi, Noel hạnh phúc”.
...
Vân Mộ Hàn nhìn cần cổ trắng ngần của Dĩ Mạch, cô không còn đeo sợi dây chuyền đó nữa. Tim anh gợn lên một cảm xúc lạ lẫm, không rõ là thất vọng hay hụt hẫng.
Anh đẩy cửa xe, đi thẳng về phía cô bé bán hoa. Anh mua toàn bộ hoa, đặt vào cốp xe, bản thân anh cũng không rõ sao lại làm như thế.
Hoa hồng lúc đêm khuya mang một màu sắc đầy bí ẩn, màu đỏ đậm đà và giàu tâm trạng đó rất giống đôi môi mím khẽ của cô.
Vân Mộ Hàn khẽ cúi người, hôn lên màu hoa hồng đó.
Cảm giác mềm mại trên môi gợi cho anh một khát khao cháy bỏng. Anh khinh bỉ nỗi khát khao trong tim mình. Vân Mộ Hàn, cô ấy đã không còn là của ngươi nữa rồi, sao ngươi còn không nỡ buông tay?
Dĩ Mạch khẽ run lên, tỉnh giấc, cô cảm thấy rất rõ ràng hơi ấm của anh đọng lại trên môi, giống như nham thạch nóng bỏng đốt cháy tim cô.
Anh lại hôn cô, giống như trước kia.
Cô cảm nhận được sự giằng xé trong anh, anh ấy... vẫn còn yêu mình?
Nếu còn thì sao hồi đó lại tuyệt tình như thế?
Nếu không còn thì sao động chạm vừa r


Polaroid