Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
Lúc đó cô hí hửng vì trò nghịch thành công, cười toe toét rúc vào lòng anh, “Gù gù, gù gù, Mộ Hàn, Mộ Hàn, anh nghe thấy không? Cả thế giới đầy tiếng em gọi anh đấy”.
Anh không thích bồ câu nhưng không lúc nào quên mang ngô hạt đến nhà cô. Chỉ anh mới biết, anh thực sự mê đắm nụ cười rạng rỡ của cô lúc đó, đẹp đến xao lòng.
Điện thoại của Kim Eun Chae cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, cô có vẻ sốt ruột, cánh phóng viên đã chờ hơn một tiếng đồng hồ rồi. Mộ Hàn lạnh nhạt đáp một tiếng rồi cúp máy. Lúc vào thang máy, anh hít một hơi thật sâu tự trấn an mình. Đây là lần đầu tiên anh trở lại Quân Duyệt trong sáu năm qua. Khi còn yêu Dĩ Mạch, anh đã tự hứa với mình nhất định sẽ tổ chức đám cưới ở đây, anh sẽ cho cô niềm hạnh phúc xa xỉ nhất. Giờ đây, anh đã có đủ tiền để mua cả Quân Duyệt, nhưng anh cũng không thể trao cho cô bất cứ lời hẹn ước nào.
Khi đi qua hội trường họp báo, anh nhìn thấy Dĩ Mạch ngồi bên cửa sổ. Cô lơ đễnh nhìn ra ngoài, nhỏ bé, lạc lõng đối lập với khung cảnh ồn ào náo nhiệt xung quanh. Đã sáu năm rồi mà cái thói quen hay ngồi thẫn thờ của cô vẫn không thay đổi.
Dĩ Mạch bỗng nghe thấy tiếng vỗ tay rào rào trong hội trường. Kim Eun Chae đã xuất hiện. Cô ném cây kẹo mút trong tay, đứng dậy nhìn cô gái xinh đẹp trên bục. Cô chu môi, đi ra khỏi hội trường.
“Cảm ơn các bạn phóng viên đã góp mặt trong lần họp báo này”.
“Mấy ngày trước, trên các trang mạng đã đăng một số tin tức không xác thực về tôi, đồng thời cố ý bôi xấu làm tổn thương danh dự của tôi. Hôm nay tôi mời quý vị đến đây là để làm rõ mọi điều”.
Làm rõ? Thế thì khác nào cô tự đưa chân vào tù! Nghe Kim Eun Chae nói, Dĩ Mạch cười khẩy.
“Lần họp báo này, chồng chưa cưới của tôi sẽ cùng tôi nói chuyện với các phóng viên báo đài. Từ trước đến nay tôi vẫn giữ nguyên tắc không để đời sống riêng tư của mình ảnh hưởng đến sự nghiệp, nhưng một số tin không hay lưu truyền đã làm tổn thương đến người tôi yêu. Tôi muốn nói rằng, thời gian này anh ấy luôn ở bên tôi, ủng hộ tôi, thực ra mọi người chắc cũng biết anh ấy, chồng chưa cưới của tôi là...”.
Xoẹt.
Bỗng cả hội trường tối sầm lại.
Có tiếng la ó trong đám phóng viên, át đi lời nói của Kim Eun Chae.
Còn tác giả của cảnh tượng hỗn loạn này, An Dĩ Mạch, đang bình thản tựa bên tường, đắc ý nhìn mọi người náo loạn.
“Tôi chỉ muốn tiết kiệm năng lượng bảo vệ môi trường nên mới gạt giúp chị cái cầu dao thôi”. Dĩ Mạch búng tay đánh tách.
“Cô nghịch đủ chưa?”. Dĩ Mạch vẫn còn muốn trêu chọc Kim Eun Chae nhưng giọng nói lạnh lùng sau lưng khiến cô cứng người.
“Vừa rồi mất điện nên em ra ngoài xem thế nào, tiện thể kiểm tra xem có phải là nhảy cầu dao không ấy mà”. Thấy vẻ mặt hầm hầm của Mộ Hàn, Dĩ Mạch chết cũng không chịu nhận.
Thấy ánh mắt cô đảo qua đảo lại rất khả nghi, bộ dạng lúng túng như bị nắm đằng đuôi khiến Mộ Hàn thấy vừa tức vừa buồn cười. Dĩ Mạch vốn dĩ không phải là thứ con gái kiêu căng, to gan lớn mật. Nhưng cô lại hay táy máy bày trò chọc phá người khác, nếu bị bắt quả tang thì căng óc tìm các cách chống chế, còn nếu bị ép quá thì thể nào cô cũng giở trò ngang ngược “Là ta đây làm thì sao? Muốn chém muốn giết, tùy. Mười tám năm sau lại làm hảo hán”.
Vân Mộ Hàn khẽ thở dài, đưa tay mở cầu dao. An Dĩ Mạch bỗng giữ chặt lấy tay anh.
“An Dĩ Mạch! Rốt cuộc là cô làm gì thế?!”. Các phóng viên còn đang đợi, cuộc họp báo của Eun Chae sắp bị cô phá hỏng rồi!
Dĩ Mạch nhìn Mộ Hàn, cắn chặt môi, nhất định ngăn không cho anh mở cầu dao.
“Buông ra!”. Mộ Hàn nhìn Dĩ Mạch quát.
“Không buông. Phải, là em cố ý làm hỏng buổi họp báo của Kim Eun Chae. Nhưng chị ta lợi dụng em để tung tin có thai, chị ta cố ý lấy chuyện đó ra để ép anh kết hôn...”.
“An - Dĩ - Mạch! Đủ rồi! Eun Chae chưa bao giờ ép tôi lấy cô ấy, chuyện kết hôn là tôi tự đề nghị. Xin cô... đừng làm tổn hại đến cô ấy”.
“Em làm tổn hại chị ta? Vân Mộ Hàn, anh bị người đàn bà này mê hoặc đến hồ đồ rồi. Chị ta có thể lợi dụng em thì cũng có thể lợi dụng anh. Không biết chừng đứa bé trong bụng chị ta còn không phải của anh mà anh cũng không biết!”.
“Nếu cô còn tiếp tục sỉ nhục Eun Chae thì tôi sẽ gọi bảo vệ mời cô ra”.
“Anh... anh nói cái gì?”. Cho dù giọng nói của Vân Mộ Hàn rất ôn hòa, nhưng cô không thể giữ bình tĩnh được nữa.
“Eun Chae không giống cô, cô ấy là cô gái rất giản dị. Cô ấy chưa từng lừa gạt tôi”.
“Anh tin chị ta chứ không tin em sao? Nếu em nói cho anh biết sáu năm trước em cần năm trăm nghìn đó là vì...”.
“Không cần nói nữa, An Dĩ Mạch, tốt nhất là cô chớ nhắc lại chuyện hồi đó với tôi. Đời này việc đúng đắn nhất tôi làm là rời bỏ cô. Nhờ cô, tôi mới được như ngày hôm nay. Đừng nói với tôi giờ cô hối hận muốn quay lại, đừng làm tôi phải coi thường cô”. Sao cô ta có thể dễ dàng nhắc lại chuyện hồi trước với anh như vậy? Cô ta không còn trái tim nữa sao?
Từng câu từng chữ Mộ Hàn thốt lên đè nặng trái tim yếu ớt của cô. Lồng ngực đau nhói từng cơn, cô dường như không còn thở được nữa. Người cô nhũn ra, cô cố gắng không để mình ngã khuỵu. Nhằm lúc