Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

Cô đeo headphone vào tai, cách ly mình khỏi mọi âm thanh hỗn tạp xung quanh.
Đấu võ, lập đội, đánh quái vật, Dĩ Mạch điều khiển bàn phím nhanh gọn, đâu ra đấy.
Đến khi cô tháo headphone ra thì bỗng nhận thấy mọi người xung quanh đang vây lấy mình.
Cô ngẩng đầu tìm theo thói quen nhưng không nhìn thấy bóng dáng Mộ Hàn đâu cả.
Cô dõi mắt tìm anh cả trăm ngàn lần trong đám đông mà anh vẫn không có mặt.
“Thưa cô, cô là game thủ xuất sắc nhất trong thời gian cửa hàng chúng tôi thử nghiệm trò chơi này. Mạng Kooyuu sẽ tặng cô thẻ ưu đãi, và cả thẻ VIP nữa”. Nhân viên cửa hàng nhiệt tình đưa danh thiếp.
“Trò chơi Mộ Hàn thiết kế mà tôi phải tự trả tiền chơi ư?”. Dĩ Mạch chau mày nhìn người nhân viên, không để tâm đến thái độ sửng sốt của anh ta, cô mỉm cười, xách túi bỏ đi.
Không khí bên ngoài hàng Internet rất dễ chịu, tựa như trò chơi vừa rồi đã làm cho những buồn bực trong suốt sáu năm qua có dịp tuôn ra hết. Đã sáu năm rồi cô không vào hàng Internet, chỉ bởi vì cô sợ khung cảnh quen thuộc đó, sợ phải nhớ đến con người quen thuộc đó.
Hôm nay, cô cuối cùng cũng phát hiện ra, hóa ra làm một An Dĩ Mạch ngày xưa cũng không khó lắm.
Vân Mộ Hàn, bất kể hôm nay anh có lấy Kim Eun Chae hay không, anh cũng nợ em một câu trả lời.
...
“Dĩ Mạch, muốn đấu một hiệp không? Thắng thì anh lấy em”.
“Thế thua thì sao?”.
“Thua thì em lấy anh”.
...
An Dĩ Mạch, đấu với bản thân ngươi một hiệp đi. Thắng thì để cho tình yêu một con đường sống, thua thì chấp nhận trở thành người xa lạ với anh ấy.
Dĩ Mạch xốc lại balô trên vai, ngẩng đầu nhìn mặt trời, mỉm cười.
Kim Eun Chae đúng là rất biết chọn địa điểm họp báo, Quân Duyệt là khách sạn sang nhất nhì Vân Trạch. Dĩ Mạch nhìn dãy số dài dằng dặc trong thang máy, lơ đễnh ấn nút tầng có cuộc họp báo của Kim Eun Chae.
Hồi còn yêu Mộ Hàn, họ thường cùng đến đây, vì từ Quân Duyệt có thể ngắm nhìn cả bến sông. Người nơi khác đến Vân Trạch hay đi thang máy lên tầng trên cùng, họ nghĩ rằng làm như vậy có thể thu được toàn cảnh Vân Trạch vào tầm mắt. Hồi đó lên tầng trên cùng phải mất phí tham quan, cô và Mộ Hàn dừng lại ở tầng áp mái để tiết kiệm năm mươi tệ. Dĩ Mạch chỉ thích lên đến tầng tám mươi bảy của khách sạn, nhô người ra khỏi lan can nhìn cầu thang xoắn ốc phía dưới, hét to tên của Mộ Hàn. Mộ Hàn lần nào cũng hoảng hồn kéo cô lại, cấm cô không được làm như thế nữa.
“Dĩ Mạch, sau này chúng ta cưới ở đây nhé? Anh thấy ở đây rất được đấy”.
“Vớ vẩn, anh xem giá cả đi, cưới ở đây à, anh hâm rồi, phải mất bao nhiêu là tiền ấy chứ? Anh không biết tại sao chi phí ở Quân Duyệt cao chót vót à? Thì nhà cao, giá cũng cao chứ sao”.
“An Dĩ Mạch, sao em câu nào cũng dính đến tiền thế? Con gái bình thường chả ai nói toẹt như em cả, em thì lúc nào cũng chỉ có tiền thôi”.
“Nhưng em thực lòng muốn lấy anh mà. Mộ Hàn, nếu chúng mình có tiền thì đến Kobachi ăn sushi, đến Cucina ăn pizza nướng củi, đến Patio uống rượu tây, em sẽ ăn một lượt tất cả các món trong nhà hàng Quân Duyệt này”.
“Em cũng chỉ biết có thế, suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn thôi, không sợ thành lợn à? An Dĩ Mạch này, anh thấy em cả đời này cũng không có cơ hội phát tài đâu”.
“Thế thì làm thế nào?”.
“Có cách đấy, em cứ cố sống cố chết theo anh, bám lấy anh, cả đời không rời xa anh. Đến khi em làm vợ anh rồi thì chớ nói tới Quân Duyệt, kể cả các đầu bếp cao cấp nhất thế giới, anh cũng sẽ mời đến tận nhà nấu cho em ăn”.
“Không được ăn em cũng lấy! Vân Mộ Hàn, anh lấy em đi”.
“An Dĩ Mạch, con gái phải kín đáo chút chứ! Cầu hôn là việc của con trai!”.
Đến khi em làm vợ anh rồi... Có lẽ đây là câu nói xúc động nhất mà anh đã từng nói với cô. Hồi đó đúng là cô chưa từng mảy may nghi ngờ có một ngày anh sẽ kết hôn, cô chỉ chưa từng nghĩ đến, người anh lấy... lại không phải là mình.
“An Dĩ Mạch, cô cũng đến dự họp báo của Kim Eun Chae à? Bài của cô đúng là bom tấn đấy, khai mau, có phải Kim Eun Chae bảo cô đăng không?”.
Dĩ Mạch đang vu vơ nghĩ thì một người đột nhiên bước vào thang máy, anh ta là phóng viên một tờ báo mạng.
“Anh đùa gì thế? Kim Eun Chae bị đập đầu vào tường hay sao mà lại để tôi làm lộ chuyện của cô ta?”. Dĩ Mạch hừm khẽ một tiếng, đám phóng viên giải trí này đúng là biết suy diễn.
“Sao lại không thể? An Dĩ Mạch, chúng ta còn lạ gì đâu. Cuộc họp báo hôm nay thứ nhất là công bố cha của đứa bé trong bụng, thứ hai là giới thiệu album mới, thứ ba là tuyên bố đính hôn. Cứ như là lập sẵn kế hoạch từ trước ấy, mang thai cái gì chứ, chắc chỉ là chiêu PR hâm nóng cho đĩa nhạc mới thôi. An Dĩ Mạch, cô biết gì thì kể ra xem nào”.
Anh ta vừa sán lại, Dĩ Mạch vội lùi về phía sau hai bước. Không gian trong thang máy vốn không lớn, anh ta lại cứ sáp vào người cô, khiến cô bực bội vô cùng. Thường ngày đám phóng viên này đều ra vẻ ta đây cao giá, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái. Có lúc cô đến họp báo muộn, không có tư liệu về cuộc họp, hỏi mượn họ cũng không được. Giờ thì hay rồi, cô đã trở thành phóng viên nổi tiếng.
“Trí tưởng tượng của anh phong phú t