Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1546 lượt.
cô ngãng ra, Mộ Hàn nhanh chóng kéo cầu dao chính. Anh quay người đi về phía hội trường họp báo, không dám quay người lại nhìn Dĩ Mạch một lần nữa.
“Mộ Hàn... đừng vào, em hối hận thật rồi, đừng vào”. Tiếng Dĩ Mạch run run cầu khẩn. Nếu giữa họ nhất định phải có người nhường bước, thì cô có thể nhường anh được không? Cô chầm chậm ngồi xuống, hai tay ôm lấy đầu, vùi mình vào ký ức đau khổ. Chuyện sáu năm trước, mỗi lần nhớ đến giống như nhục hình. Cô không bao giờ muốn nhắc lại chuyện mình đã nhục nhã nhận số tiền đó như thế nào. Nhưng khi cô dồn hết can đảm để giải thích với anh chuyện trước kia, thì anh lại không muốn nghe nữa.
Mộ Hàn không nhìn cô, đi thẳng vào hội trường, khi vào trong cửa, anh mạnh tay đóng cánh cửa lại, tựa như chỉ mạnh tay như thế mới giúp anh giải tỏa sự bực bội. Xin lỗi, Dĩ Mạch, em còn có Thiều Trì, còn có tương lai, Eun Chae đã không còn gì nữa rồi, anh không thể phụ cô ấy được. Dĩ Mạch, em sẽ không bao giờ hiểu được Eun Chae đã hy sinh những gì. Đứa bé đó không phải con anh, nhưng anh càng không thể bỏ rơi cô ấy. Cho dù... làm như thế có tổn thương đến em. Đêm cùng em ở bến sông thật đẹp, đẹp đến mức đến giờ anh cũng chưa thể quên. Nhưng anh đã quyết định lấy Eun Chae rồi, anh bắt buộc phải làm cho mình hết hẳn hy vọng với em!
Dĩ Mạch bất lực nhìn Vân Mộ Hàn đi xa dần, khoảng cách giữa họ đâu phải chỉ có một cánh cửa kia? Họ cách nhau sáu năm, cách nhau một Kim Eun Chae, họ không thể trở lại như trước kia được nữa.
Mộ Hàn, tại sao em cảm thấy tình yêu của anh vẫn còn mà không thể nắm lại được nữa? Đúng là em không còn sức lực để cản anh lại nữa.
Từ loa phóng thanh vọng đến tiếng Vân Mộ Hàn tuyên bố đính hôn. Dĩ Mạch lấy điện thoại ra, tìm tên Vân Mộ Hàn, sau đó nhấn nút xóa.
Mộ Hàn, chúng ta còn lỡ bao nhiêu lần sáu năm nữa? Anh có biết em không còn mấy thời gian để lãng phí nữa rồi không? Em rất sợ, nếu anh bỗng nhiên muốn quay đầu mà em đã không còn nữa.
Mưa núi
Cô đã qua thời kỳ ủ bệnh, một khi đã phát thì sẽ lên cơn liên tục cho đến chết. Đúng là tình tiết phim Hàn nhảm nhí, chỉ có điều đáng tiếc là cô không may mắn như những nhân vật nữ chính.
Biết mình mắc bệnh tim hiếm gặp, lúc nào cũng có thể không tỉnh lại, cảm giác đó là như thế nào? Nếu cái chết lúc nào cũng treo lơ lửng trên đầu thì cuộc đời của người đó còn gì đáng sợ hơn nữa? Mỗi lần xé một tờ lịch trên tường, Dĩ Mạch lại thấy sợ hãi với cuộc sống chẳng còn bao nhiêu của mình. Sáu năm trở lại đây, cô sống hết mình vì với cô ngày nào cũng có thể là ngày cuối cùng trong đời, vậy nên cần phải vui vẻ hơn, mạnh mẽ hơn, và sống đúng với bản thân mình.
Sáu năm về trước, mẹ bệnh nặng qua đời, bố nhảy lầu tự sát, Mộ Hàn lên máy bay sang Hàn Quốc, bỏ mặc cô bơ vơ giữa nỗi đau khôn cùng. Sáu năm về trước, Dĩ Mạch thơ ngây của ngày xưa đã chết.
Tim đau buốt, hơi thở bị bóp nghẹt trong lồng ngực.
“Đây là cái gì?”.
“Cái hộp ma thuật, nó có thể biến bất cứ thứ gì em thích. Em thích nghe nhạc hay chơi trò chơi? Hay thích xem phim hoạt hình?”. Dĩ Mạch vung vẩy cái PSP trong tay.
“Chị ơi, cái này chơi gì cũng được thật ạ?”. Thằng bé tròn mắt xem Dĩ Mạch chơi đua xe, trong nháy mắt quên bẵng mất nỗi sợ tiêm.
“Nếu em chịu ngoan ngoãn để các bác sĩ tiêm thì chị sẽ cho em mượn chơi, đồng ý không?”. Dĩ Mạch đứng dậy vỗ vỗ lên đầu thằng bé. Quay đầu lại thì thấy Trần Sở Dương đang mỉm cười, đứng tựa cửa.
“Nó còn bé thế mà em đã cho nó chơi điện tử à, An Dĩ Mạch, một mình em ham chơi không đủ sao, giờ lại còn đầu độc cả mầm non đất nước. A, em là bệnh nhân kiểu gì thế hả? Sao cấu anh đau thế?”. Trần Sở Dương chưa kịp lên lớp xong thì đã kêu la ầm ĩ.
“Dạ thưa bác sĩ Trần, chính anh mới là người đầu độc mầm non đất nước đấy chứ. Lúc em vào phòng cấp cứu, anh liên tục cho sốc điện như thế, em không bị anh hành đến chết là phúc bảy mươi đời rồi”. Dĩ Mạch lườm nguýt đầy vẻ bất mãn.
“Cái con bé này, đối xử với ân nhân cứu mạng như thế đấy à! Phải rồi, nếu em thấy nằm đây ồn quá thì anh sẽ chuyển em đến phòng đơn”.
“Không được, Thiều Trì không có ở đây, không có người trả viện phí thì tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Em thấy thằng bé này đáng thương lắm, chả ai đến thăm nom nó cả”.
“Nó mồ côi mà, bố mẹ nó qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Thằng bé này vừa ra đời đã có vấn đề về tim, tâm thất phải bị chia làm hai khoang, lại còn bị hẹp động mạch phổi. Nếu không mổ thì có khi nó không sống quá ba tuổi đâu”. Trần Sở Dương thở dài, Dĩ Mạch ngồi bên cũng lặng người.
“Nó rất giống em, cũng không biết mình còn sống được bao lâu nữa. Anh có tin trên đời có kỳ tích không?”.
“Em dỗ được nó cũng đã là kỳ tích rồi”. Trần Sở Dương giơ ngón tay cái.
“Thiều Trì đã từng nói với em, bác sĩ là những người tạo ra những điều kỳ diệu. Anh ấy nghĩ rằng chỉ cần con người ta có lòng tin thì nhất định sẽ có kỳ tích. Em tin thằng bé này không những sống được đến ba tuổi mà còn sống đến già ấy chứ. Em cũng thường nói