Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

ồi lại vẫn đau đớn thế?
Vân Mộ Hàn chợt nhận ra cô đã thức giấc. Cô gái ấy đã mở to đôi mắt đen huyền nhìn anh đầy vẻ chờ đợi, bầu trời đầy sao ánh lên trong mắt cô, óng ánh huyền ảo.
Anh nhìn cô ngây dại. Anh chầm chậm cúi xuống, hôn một lần nữa. Dĩ Mạch run lên, đón nhận.
Môi anh chưa kịp áp lên môi cô thì tiếng điện thoại đột ngột chấm dứt mọi cảm xúc của hai người, Mộ Hàn nhấc máy.
“Eun Chae”.
Tiếng của Mộ Hàn như chậu nước lạnh khiến Dĩ Mạch sực tỉnh lại.
Giấc mơ có đẹp đến mấy thì cũng đến lúc tỉnh thôi.
Trong khi Vân Mộ Hàn nói chuyện điện thoại, anh nghe thấy tiếng cửa xe mở, quay đầu lại đã thấy Dĩ Mạch xuống xe. Trên người Dĩ Mạch vẫn khoác áo của anh, nhảy lò cò vẫy xe bên đường, bên chân bị thương của cô không mang giày, vẻ mạnh mẽ cô đơn giữa đêm khuya đó thật khiến người ta phải xót xa. Anh cúp máy, ấn mạnh còi xe. Tim Dĩ Mạch đập rộn nhưng cô không quay đầu nhìn anh, cô ngồi vào một chiếc taxi, chiếc xe vội vã phóng vào màn đêm rực rỡ màu sắc.
Vân Mộ Hàn nổ máy, quay trở về bệnh viện. Bên cạnh chỗ anh ngồi, một sợi tóc của cô còn vương.






Phá kén thành bướm
Đến khi em thành vợ anh rồi... Có lẽ đây là câu nói xúc động nhất mà anh đã từng nói với cô. Hồi đó đúng là cô chưa từng mảy may nghi ngờ có một ngày anh sẽ kết hôn, cô chỉ chưa từng nghĩ đến, người anh lấy... không phải là mình.
Mặt trời ngoài cửa sổ chiếu sáng rực rỡ, bầu trời xanh ngắt như sứ Thanh Hoa. Cuối hạ trời càng nóng bức, dường như khí nóng đang cố vùng vẫy đến phút chót. Trong ngày nóng nực như vậy, ai còn nhớ đến đêm mưa đó? Mọi thứ ở bến sông tựa như một giấc mơ, tỉnh lại rồi thì không còn dấu tích nào nữa. Từ sau đêm đó, Mộ Hàn không tìm Dĩ Mạch lần nào. Dĩ Mạch vẫn như trước, ngày ngày nằm nhà xem phim hoạt hình, chờ Trần Sở Dương đưa cơm đến ba lần một ngày. Nhờ Trần Sở Dương chữa trị, vết thương ở chân cô đã gần khỏi, để lại vết sẹo màu xám nhạt giống như cái hố bị đào xới nhắc cô nhớ đến nỗi đau đớn đã từng chịu đựng.
Hôm nay Dĩ Mạch dậy rất sớm, cơn đau làm cô tỉnh giấc. Trời còn chưa sáng cô đã thấy bụng đau dữ dội, nhìn vết máu trên giường cô mới biết mình đến tháng rồi. Cô vỗ đầu tự trách mình, sao lần nào cũng thảm thế này? Thế là dậy, giặt quần áo, giặt chăn đệm, quay cuồng một hồi thì cũng đã mười giờ sáng. Dĩ Mạch xem lịch, nhớ ra đã hết hạn nghỉ phép, cô vội chạy đến tòa soạn. Lúc đến nơi đã sắp hết giờ làm. Trưởng phòng xách túi chuẩn bị đi ăn trưa, vừa lúc gặp Dĩ Mạch đang ngơ ngẩn đứng ở cửa. Dĩ Mạch lè lưỡi, chờ đợi một trận giáo huấn của sếp. Chẳng ngờ trưởng phòng không hề nổi giận.
“Dĩ Mạch, cô đến vừa hay, chiều nay có họp báo, tôi thấy cô đi là thích hợp nhất”.
Còn hơn một tiếng nữa mới đến cuộc họp báo lúc bốn giờ chiều, Dĩ Mạch thật sự không tìm ra được cách nào giết thời gian nữa. Cô nhấc túi xách lên, rời khỏi văn phòng. Trưởng phòng thường nhắc nhở cô không được khoác balô, trông cứ như một học sinh chứ chả ra dáng phóng viên gì cả. Thiều Trì tặng cô rất nhiều túi đẹp nhưng cô ít khi dùng đến. Có những thói quen cô không thay đổi được như khoác balô trên vai phải, quen đút một tay vào túi quần, vừa đi vừa chúi đầu về phía trước.
Không biết là vì quá hoài niệm quá khứ hay vì lười, cô là người đã quen thì không muốn đổi, chiếc điện thoại Nokia đã dùng sáu năm, chữ trên bàn phím mòn đến độ không nhìn rõ nữa rồi, nếu không vì hỏng hóc thì cô cũng không muốn đổi. Lúc đi chọn điện thoại mới, cô chẳng nghĩ gì hết chọn luôn một chiếc Nokia giống cái cũ. Lại Khai Hân cười cái tính cố chấp của cô, Hàn Hiểu cũng thở dài với cô. Chỉ có mình cô biết, dù những thứ khác đều rất tốt rất tuyệt, nhưng chỉ tại cô không quen dùng.
Dĩ Mạch nghe MP3, cắm đầu đi, mấy lần suýt đâm vào người đi ngược chiều. Qua một cửa hàng Internet, cô dừng lại. Ngoài cửa hàng Internet có dán một poster quảng cáo rất lớn. Đó là ảnh quảng cáo game online Mây Trên Đồng, Dĩ Mạch xem giờ rồi bước vào hàng Internet.
Vân Trạch đúng là thay đổi theo từng ngày, chỉ có những cửa hàng Internet là vẫn như xưa. Ngoài việc đổi màn hình máy tính bình thường thành màn hình tinh thể lỏng ra thì vẫn náo nhiệt như thế. Trong giây lát, Dĩ Mạch hoàn toàn mất khái niệm về thời gian.
Cô chọn một máy, đăng ký ID.
Trò chơi này mang phong cách của Mộ Hàn rất rõ ràng, rất giống trò nối máy cô chơi hồi trước, chỉ có điều tình tiết phong phú hơn, thiết kế đẹp hơn.
“Này, đừng đặt chỉ số thông minh cao thế. Chị định chơi trò phù thủy à? Chị đặt số linh hoạt cao lên chút nữa thì chơi xạ thủ được rồi đấy! Chị có biết chơi không thế?”.
Dĩ Mạch vừa thăng được mấy cấp đã có mấy đứa học sinh vây lấy cô.
Dĩ Mạch lầm bầm trong bụng. Ta còn chờ các ngươi dạy nữa sao? Hồi ta bắt đầu chơi CS, chơiĐặc chủng đỏ thì đám trẻ ranh các ngươi còn đang ở trong bụng mẹ kia!
“Để chị đây thể hiện cho mà xem”. Dĩ Mạch vênh váo tuyên bố với đám nhóc đang vây xung quanh mình, cô tháo dây buộc tóc, mớ tóc dài, đen nhánh xòa xuống lưng như một dòng thác.


Snack's 1967