Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
giải thích về thủ đoạn moi tin tức”. Dĩ Mạch lấy điện thoại ra chụp lại tờ danh sách phóng viên trên bàn, bên cạnh tên của mỗi người đều có ghi một số tiền không nhỏ.
“Thực ra tôi rất muốn thảo luận về tư cách của phóng viên truyền thông ngày nay với các bạn đọc trên mạng Tianya. Tôi cũng không phiền gì khi tìm hiểu vị phóng viên vạch mặt tôi nhận được bao nhiêu tiền. Có lẽ tôi nên giao nghi vấn của mình cho Tổng cục Xuất bản báo chí hoặc là Cục Thông tin. Các vị, còn vấn đề gì không?”. Dĩ Mạch vuốt lại bộ quần áo bị nhàu nhĩ trên người, mỉm cười hỏi đám phóng viên đang đứng ngây như phỗng trước mặt.
Mộ Hàn dừng bước, Dĩ Mạch vẫn mạnh mẽ bạt mạng như trước, cô không cần anh phải bảo vệ nữa rồi.
Đèn trong khách sạn sáng chói, thân hình mảnh mai của Dĩ Mạch trông càng gầy gò mỏng anh hơn dưới ánh đèn. Cô đẩy mấy gã phóng viên đang cản trước mặt ra, không nhìn Vân Mộ Hàn đang đứng bên cạnh, tiến thẳng về phía Kim Eun Chae.
Kim Eun Chae cảnh giác lùi lại một bước, trên người Dĩ Mạch toát lên một sức mạnh khiến cô ta thấy hoảng hốt.
“Nghe nói chị ký hợp đồng với công ty mới rồi, chúc mừng chị”. Dĩ Mạch mỉm cười cất tiếng, chẳng phải lần trước ở bệnh viện cô ta rất nhiệt tình bắt chuyện với mình đấy thôi, sao giờ lại có vẻ như nuốt phải ruồi thế kia?
“Dĩ Mạch, cô đừng thế, chuyện đó tôi đã quyết định không làm rõ nữa”. Kim Eun Chae thấy Dĩ Mạch tiến lại gần thì tựa người vào Mộ Hàn, giả vẻ yếu đuối, sợ hãi.
“Đúng là làm khó chị rồi, to bụng mà phải làm nhiều chuyện mờ ám sau lưng tôi. Tôi sợ chị làm vậy rồi sẽ gặp lại báo ứng, chỉ khổ cho đứa bé thôi”.
“Dĩ Mạch, giữa chúng ta có hiểu lầm gì ư?”.
“Xoẹt!”. Dĩ Mạch bỗng cầm lấy ly rượu trên bàn hắt vào mặt Kim Eun Chae. Xung quanh đột ngột ồ lên, sắc mặt Vân Mộ Hàn càng nặng nề hơn. Kim Eun Chae phẫn nộ trừng mắt lên nhìn Dĩ Mạch, còn Dĩ Mạch thì nhún vai cứ như thể việc vừa rồi không phải do cô làm.
“Chị nói xem vừa rồi có phải cũng là hiểu lầm không?”. Dĩ Mạch cười nhạt, thách thức nhìn Kim Eun Chae.
“Cô kia, mời cô ra cho”. Bảo vệ nhìn thấy cảnh vừa rồi, tiến đến định đuổi Dĩ Mạch ra.
“Thôi, cô ấy không có ý gì đâu”. Kim Eun Chae giần giật mép, toàn thân ướt lép nhép, son phấn trên mặt cũng nhòe nhoẹt. Cô ta nén cơn giận, mìm cười nhìn An Dĩ Mạch. So với vẻ đanh đá nóng nảy của Dĩ Mạch, Kim Eun Chae đúng là hình mẫu của sự dịu dàng nhẫn nhịn.
“An Dĩ Mạch, cô không thấy mình rất ngu ngốc sao?”. Dưới con mắt chăm chú của mọi người, Vân Mộ Hàn bỗng túm lấy tay cô kéo về phía cánh gà. Sắc mặt của Kim Eun Chae thay đổi hẳn, các phóng viên cũng mở to mắt chờ xem vị CEO đang phẫn nộ này sẽ dạy dỗ An Dĩ Mạch như thế nào.
“Buông ra”. Dĩ Mạch lạnh lùng nhìn Mộ Hàn, hai tay anh chống lên tường, giữ chặt cô trước mặt.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”. Thấy anh không chịu buông tay, Dĩ Mạch không biết phải làm sao.
“Câu này phải do tôi hỏi, tại sao hôm nay cô lại đến đây gây rối? An Dĩ Mạch, cô không còn bé nữa, làm ơn đừng có làm những chuyện hại người hại mình như thế này”. Giọng nói của Mộ Hàn đầy trách cứ khiến Dĩ Mạch vô cùng khó chịu.
“Anh đang dạy tôi đấy à? Giám đốc Vân, anh là gì của tôi? Bạn trai? Chồng chưa cưới? hay là ông xã? Nếu là một trong số đó thì tôi sẽ nghe lời anh”. Dĩ Mạch nhìn Mộ Hàn, ánh mắt bừng bừng tức giận của cô khiến anh không dám nhìn thẳng.
“Dĩ Mạch, nếu anh lấy tư cách là một người bạn quan tâm đến em thì sao?”. Nỗi phiền muộn chất đầy trong mắt Mộ Hàn, sai một bước là lỡ cả ván cờ. Anh không thể hứa hẹn gì với Dĩ Mạch, vì từ bây giờ anh phải có trách nhiệm với người con gái khác.
“Thế thì em cũng lấy tư cách là bạn mà nhắc nhở anh, tránh xa Kim Eun Chae ra”.
“Sao em lại cứ phải nói Eun Chae như thế? Dĩ Mạch, sáu năm trước em không thế này!”.
“Sáu năm trước? Nếu là Vân Mộ Hàn của sáu năm trước thì nhất định sẽ tin lời em”.
“Dĩ Mạch...”. Mộ Hàn hoảng hốt, nỗi cô đơn trong mắt Dĩ Mạch anh chưa từng thấy trước đây, đó là nỗi chán ghét cùng cực và mệt mỏi nặng nề.
“Mộ Hàn, em cảm ơn anh đã quay trở lại, để em thấy rõ sáu năm qua mình đã ngốc như thế nào. Ai cũng nói em có lớn mà không có khôn, cố chấp không chịu thay đổi, đó là vì em cứ tưởng sáu năm không là gì cả, rằng anh cũng sẽ không thay đổi giống em. Giờ em mới biết, Vân Mộ Hàn mà em yêu đã không còn từ sáu năm trước rồi”. Dĩ Mạch khẽ đẩy Mộ Hàn ra, sáu năm chờ đợi... kẻ không muốn lớn cuối cùng vẫn phải chấp nhận trưởng thành.
Mộ Hàn bất lực nhìn Dĩ Mạch quay người bỏ đi, anh không còn hiểu Dĩ Mạch nữa. Lần này, anh mất cô thật rồi.
“Dĩ Mạch, tôi có lời muốn nói với cô”. Khi Dĩ Mạch đang định rời đi, Kim Eun Chae bỗng gọi giật lại. Thấy Dĩ Mạch đứng cùng Mộ Hàn, sắc mặt cô ta rất khó coi.
“Vừa hay, tôi cũng có lời muốn nói với chị”. Dĩ Mạch đón nhận ánh mắt của cô ta không hề e ngại.
Hai người bước vào một căn phòng nghỉ ở bên cạnh, Kim Eun Chae tựa cửa, tay giữ chặt cánh cửa.
“An Dĩ Mạch, cô không cần nói gì hết, cô cứ nghe tôi đây. Tôi biết cô không cam lòng, chắc cô đang suy đoán ai đã để đám phóng viên đó lôi c