Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

ô và bạn cô vào scandal này. Tôi cho cô biết, đây chỉ là đòn cảnh cáo để cô biết hành vi của cô có thể liên lụy đến những người bên cạnh. Vì thế, cô nên tự giác tránh xa Mộ Hàn ra. Chớ có lôi việc trả tiền đưa tin gì gì đó ra dọa phóng viên, chuyện đó thì ai so được với bố cô? Cô chớ tưởng tôi không biết bố cô vì sao mà tự sát, chẳng phải hồi đó ông ta nhận năm trăm nghìn tiền hối lộ...”.
“Chị biết cái gì chứ!”. Nghe Kim Eun Chae nói đến chuyện này, mặt cô trắng nhợt, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy.
“Cô tưởng cô vẫn giữ được bí mật à? An Dĩ Mạch, những việc của cô tôi biết cả. Trong lòng cô cũng rõ, năm trăm nghìn đó là do cô nhận, bố cô vì bảo vệ cô, không muốn để chuyện xấu xa của cô truyền ra ngoài nên mới chịu oan thay cô. Là cô dồn ông ta đến chỗ chết. Cô còn dám quyến rũ cả bố dượng của bạn trai...”.
“Bốp!”. Dĩ Mạch tát Kim Eun Chae một cái thật đanh. Người đàn bà này sao dám bôi nhọ nhân cách của cô như vậy? Cô ta dựa vào cái gì mà chà đạp lên vết thương của cô? Bị bất ngờ ăn tát, Kim Eun Chae đờ người ra, rồi bỗng nhiên cô ta hét toáng lên, đẩy cửa lao vào lòng Mộ Hàn, khóc như mưa như gió.
Dĩ Mạch vẫn thẫn thờ đứng im tại chỗ, gương mặt cô không có chút cảm xúc nào. Vừa rồi khi Kim Eun Chae nói thẳng tuột ra những lời lẽ đó, cô sợ mình sẽ nhất thời nổi điên mà bóp chết người đàn bà này. Cô chỉ muốn cô ta im lặng, chỉ muốn cô ta câm miệng! Đó là vết thương cả đời cô không bao giờ dám chạm vào, vậy mà nó đã bị rạch ra một cách lạnh lùng, nỗi đau đó còn sâu hơn cả sự tuyệt vọng.
“Eun Chae, em làm sao thế? An Dĩ Mạch, cô đánh người sao?!”. Mộ Hàn không thể tin nổi, quay lại nhìn Dĩ Mạch, trong mắt anh là nỗi kinh ngạc và thất vọng không thể che giấu.
Bộ dạng Dĩ Mạch vẫn đờ đẫn như thế, cô chỉ muốn gào khóc cho thỏa nhưng cô không thể khóc được. Trong đầu cô chỉ toàn những lời vừa rồi của Kim Eun Chae. Không phải như thế, sự thực không phải như thế, rõ ràng cô mới là người bị hại. Nhưng tại sao mọi người đều cho rằng người sai là cô? Cô không muốn gặp lại những người liên quan đến chuyện sáu năm trước, không một người nào nữa! Cô đẩy mạnh Vân Mộ Hàn ra, lao về phía thang máy.
“Đứng lại, xin lỗi Eun Chae đi!”. Vân Mộ Hàn hét gọi cô.
Dĩ Mạch dừng bước, chầm chậm quay đầu lại, cô gái đang khóc lóc trong lòng Mộ Hàn có dáng vẻ đẹp như hoa anh túc và bụng dạ cô ta cũng độc ác như thế. Cô ta biết vết thương chí mạng của cô là gì, biết làm thế nào để cô phải câm lặng. Những chuyện sáu năm trước, cô không muốn nhắc đến cũng không thể được, con người này lại biến chuyện đó thành điểm yếu của cô mà tấn công, sự hiểm độc đó khiến cô không thể không chống trả.
“Xin lỗi”.
Cô yếu ớt thốt ra hai từ đó, trái tim cũng tàn lụi đi cùng hai tiếng này. Cô nắm chặt vé máy bay trong tay, lòng tự nhắc mình phải mạnh mẽ, không thể để bị đánh gục được. Cô không nhìn Vân Mộ Hàn nữa, đầu cũng không ngoái lại bước thẳng vào thang máy. Dĩ Mạch, mọi việc trước kia đều trôi qua rồi, không ai có thể làm tổn thương ngươi được nữa, từ giờ ngươi phải sống cho bản thân mình.






Gió đêm thành phố
Anh luôn ở bên cô.
Chỉ cần cô quay đầu lại, cô sẽ nhận ra anh chưa từng rời khỏi đây. Cô không bao giờ mất anh, vì anh chưa từng ra đi.
So với Vân Trạch thì thành phố Nam Giang giống cố hương của cô hơn.
Đường xá ở đây đều mang những cái tên đậm chất lịch sử. Ở đây không có cầu vượt, không có xe BMW sang trọng chạy đầy đường, đến giờ cao điểm, bất kể là xe nội hay xe ngoại đều cùng kẹt lại một chỗ. Nghe các bác tài vừa ấn còi vừa cáu kỉnh chửi rủa bằng cái giọng đặc trưng ở vùng sông nước này, Dĩ Mạch cảm thấy thật thân thương. Nơi này khiến cô cảm thấy yên bình, Dĩ Mạch lúc nào cũng nhận mình giống kiểu tiểu nông pha chút hơi hướng tiểu tư bản. Cô không thích kiểu thương nghiệp hóa của Vân Trạch, không thích thế lực và sự lạnh lùng.
Từ trước đến nay cô vẫn tưởng mình chỉ không dứt lòng được với Mộ Hàn, giờ cô mới nhận ra hóa ra Thiều Trì cũng có thể khiến trái tim cô lỡ nhịp. Cô bỗng hiểu ra chuyện của Vân Mộ Hàn và Kim Eun Chae, con người ta không thể vô tình vô nghĩa, những năm tháng sớm tối bên nhau, sẻ chia những vui buồn đó không thể phút chốc quên lãng, bởi thời gian có sức mạnh hơn cả tình yêu.
An Dĩ Mạch, ngươi không phải đứa con gái đa tình, nhưng ngươi là đứa con gái tham lam.
Những thứ ngươi không cho Thiều Trì được, ngươi lại hy vọng anh ấy cho ngươi. Chỉ có ngươi mới biết ngươi sợ giá lạnh đến đâu, nên mới không nỡ buông hơi ấm trong lòng bàn tay ấy ra.
Nhưng giờ Thiều Trì cũng không cần ngươi nữa. Hóa ra đúng là không có gì là mãi mãi. Ngươi có thể từ bỏ Mộ Hàn thì Thiều Trì cũng có thể từ bỏ ngươi.
Dĩ Mạch cười nhạo mình trong lòng, cô cầm điện thoại lên, ném mạnh. Chiếc điện thoại vẽ một đường vòng cung rồi rơi xuống nước, gợn lên mấy vòng sóng nước lăn tăn rồi ngưng bặt không dấu tích gì nữa.
Cô tỳ lên lan can bến sông, nhìn vòng quay ở phía xa xa. Nghe nói mỗi khoang của vòng quay đều chứa đầy hạn