Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

i nếm trước xem có ngon không đã!”. Dĩ Mạch lườm anh bồi bàn, sao anh ta có vẻ sửng sốt thế?
“Cô còn gọi gì nữa không?”.
“À... bít tết tái... không được, tôi đang giảm béo, salad rau đi, cho tôi một chai Sprite nữa”.
“Thưa cô, cô gọi rượu rồi!”.
“Anh không biết vang pha với Sprite mới ngon à?”. Dĩ Mạch cười, dù người ta đều nói là chỉ có người không biết uống rượu mới pha vang với Sprite, nhưng biết làm thế nào, cô thích cảm giác nước có gas trong miệng.
“Hautbrion pha Sprite?”. Mép anh bồi giật giật, đúng là chà đạp tạo vật!
“Anh - nhiều - lời - quá!”. Gọi đồ ăn mà phải nhắc đi nhắc lại thế này sao? Trước kia đi với Lục Thiều Trì cô vẫn gọi thế, Sprite pha rượu vang, đến Lục Thiều Trì còn bảo cô không biết thưởng thức!
“Salad rau, Hautbrion, Sprite. Vâng, xin cô vui lòng chờ!”. Anh bồi cuối cùng cũng xác nhận thực đơn Dĩ Mạch gọi.
Dĩ Mạch pha rượu vào cốc, nghe tiếng đàn piano du dương, thấy rất nhẹ nhõm. Người nghệ sĩ piano này thật tài tình, đến cả người mù nhạc như cô cũng thẩm thấu được xúc cảm trong bản nhạc, tiếng đàn nhẹ như bàn tay ấm áp xoa lên vết thương trong tim, khiến người ta chìm đắm trong say mê.
Trong tiếng đàn, Dĩ Mạch ăn ngon miệng hẳn lên, loáng một cái đã xử lý xong đĩa salad. Cô uống rượu vang, nấc một cái.
Anh bồi nuốt nước bọt, có người uống vang đỏ như thế này sao! Vang là thứ phải thưởng thức từng ngụm nhỏ, nuốt chầm chậm, nhấm nháp mùi vị. Cô nàng này lại tu tì tì như uống nước ngọt, phí phạm quá!
“Thưa cô, bốn nghìn ba trăm tám tệ”.
Dĩ Mạch mơ hồ ngước mắt lên, vừa uống rượu vào, cô đã ngà ngà say rồi.
“Anh thấy tôi say tính bắt nạt hả? Bốn mươi tám tệ phải không? Tôi mới gọi có bấy nhiêu thôi mà!”.
Mặt anh bồi tối sầm lại, cô nàng này định mượn rượu ăn quỵt đây.
“Thưa cô, đây là hóa đơn của cô. Bốn nghìn ba trăm tám, cảm ơn”.
“Anh đừng hòng... lừa tôi”. Dĩ Mạch nhận lấy hóa đơn, lim dim mắt xem.
“Ở đây có phải là viết thừa mấy con số không?”.
“Giá của Hautbrion chính xác là bốn nghìn”. Anh bồi bắt đầu sốt ruột, đang nghĩ không biết có nên gọi cảnh sát bắt cô nàng này không.
“Bốn nghìn! Sao, không phải bốn chục sao? Rượu nho thôi mà? Còn chẳng bằng nước nho Khương Sư Phụ”. Dĩ Mạch mếu máo, Lục Thiều Trì chưa từng cho cô biết một chai rượu vang lại đắt đến thế.
“Thưa cô, lần sau xin cô nhớ đến hàng tạp hóa mua nước soda có vị nho thật rõ vào, loại hai tệ một hộp ấy. Tiết kiệm hơn Hautbrion pha Sprite của cô nhiều”.
“Tôi cũng thấy thế, nhưng ở đây các anh không cho đem đồ uống vào kia mà”. Dĩ Mạch mặt mày ấm ức phản đối.
“Cô dùng thẻ tín dụng hay trả tiền mặt đây?”.
Tôi không trả có được không? Dĩ Mạch lầm bầm trong bụng. Một chai nước nho có cồn mà đòi những bốn nghìn, đúng là quân ăn cướp!
“Này cô, xem ra chúng tôi đành phải nộp cô cho cảnh sát xử lý thôi!”.
Tiếng piano bên cạnh có vẻ đến hồi cao trào, át cả tiếng anh bồi. Một loạt nốt thăng trầm vang lên rồi lại trở về sự yên tĩnh vốn có.
Cả anh bồi lẫn Dĩ Mạch đều bị âm thanh đột nhiên vút lên này làm giật mình, họ đều ngoái đầu nhìn người nhạc công.
Người chơi đàn ngẩng đầu lên từ chiếc đàn đen bóng, anh đứng dậy, từ giữa vùng sáng tiến đến chỗ Dĩ Mạch, vùng sáng lùi lại phía sau, bóng dáng anh dần rõ nét.
“Mình uống nhiều quá rồi”. Dĩ Mạch lẩm bẩm một mình, vì sao cô thấy người đàn ông này... giống Thiều Trì thế?
“Tiền ăn tối nay của cô đây cứ ghi cả vào hóa đơn của tôi”.
“Vâng, thưa anh Lục”.
Nghe Lục Thiều Trì nói thế, thái độ của anh bồi với Dĩ Mạch lập tức tỏ ra kính nể. Người giàu đúng là thừa tiền, như thế này không gọi là chà đạp tạo vật nữa mà là ăn chơi xa xỉ!
“Lục... Thiều Trì? Sao anh lại ở đây?”. Dĩ Mạch lắc lắc cái đầu đã mụ mị, nhất định là cô đang mơ.
“Anh vẫn luôn ở đây”. Thiều Trì đỡ lấy Dĩ Mạch đã say liêu xiêu, mỉm cười trước bộ dạng ngơ ngẩn của cô.
“Chắc em say rồi”. Dĩ Mạch mím chặt môi, tựa vào người anh, “nhạc công sao lại biến thành Thiều Trì được! Lục Thiều Trì, em phát hiện ra lúc say trông anh cực kỳ... đẹp trai”.
“Ừ, em say rồi”. Anh bế bổng cô lên, cô không kháng cự, nằm im trong lòng anh. Mặt cô đỏ lựng, khe khẽ thì thầm, liên tục phàn nàn anh không cho cô biết hóa ra rượu vang đắt thế. Lục Thiều Trì khẽ cười, nếu anh không có ở đây thì chắc là cô ăn quỵt thật. An Dĩ Mạch, em đúng là cô gái ngốc nghếch. Sao anh có thể yên lòng để em lại một mình được?
Bộ dạng say rượu của Dĩ Mạch rất xấu, uống vào là ăn nói huyên thuyên ngay. Hautbrion ngấm rất lâu, trước cô mới chỉ đỏ mặt, giờ đã say bí tỉ. Lục Thiều Trì cắm cúi bế cô lên phòng, còn cô không ngớt càu nhàu trong lòng anh. Cúi đầu nhìn bộ dạng xộc xệch, nhăn nhúm của mình, Thiều Trì cười lúng túng, nhân viên phục vụ hình như lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, cố nhịn cười, lễ độ dẫn họ lên phòng.
“Mộ Hàn, sao anh lại đi Seoul? Sao lại cứ thế mà đi? Sao lại giúp Kim nước Gậy bắt nạt em?”. Dĩ Mạch túm lấy cổ áo của Lục Thiều Trì, líu ríu nói. Lục Thiều Trì đờ người ra, ánh mắt tối lại.
“Anh không phải là Vân Mộ Hàn”. Lục Thiều Trì lạnh n