Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.
h phúc, và ngước nhìn vòng quay cũng là đang ngước nhìn hạnh phúc. Dĩ Mạch khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía hạnh phúc. Có người nói mỗi lần vòng quay quay hết một vòng là trên trái đất lại có một đôi tình nhân yêu nhau. Vòng quay còn cao hơn cả Con Mắt London(*) ở bến sông Thames này đã chở bao nhiêu đôi tình nhân, đã quay bao nhiêu vòng hạnh phúc? Dĩ Mạch chu môi, những điều lãng mạn đúng là hại người, dụ cô phải bay từ Vân Trạch đến Nam Giang. Cô nhìn tấm vé trong tay, để ngồi lên vòng quay cao nhất thế giới này phải mất năm mươi tệ một lượt.
(*)Một vòng quay nổi tiếng ở châu Âu.
Hàn Hiểu nói, đến Nam Giang đi vòng quay, nhất định phải chọn lúc hoàng hôn để có thể cùng lúc nhìn thấy khoảng cách giữa ban ngày và ban đêm của thành phố, ngắm từ lúc sương chiều buông xuống đến khi bầu trời đầy sao.
Dĩ Mạch yên lặng bay lên không trung cùng vòng quay, ánh mắt cô rơi về phía xa xăm.
Mây chiều trên đồng, chim bay mỏi cánh mãi không về.
Đó là khung cảnh trong mơ của cô, nhưng sau khi nhìn thấu khung cảnh thì không còn ai chịu cùng cô nhìn thời gian trôi nữa.
“Quên Vân Mộ Hàn đi!”.
“Quên Lục Thiều Trì đi!”.
“Tôi không cần các anh nữa!”.
Ở nơi gần trời nhất, Dĩ Mạch hét lên.
Vân Mộ Hàn, Lục Thiều Trì, hai cái tên vơ vẩn vọng lại trong không trung rồi nhanh chóng bị gió thổi tan.
“Tôi không cần các anh nữa”. Dĩ Mạch khẽ lặp lại, cuộc đời mỗi người không chỉ có một tình yêu, hạnh phúc của cô sẽ đến, hạnh phúc của cô không cần dựa vào bất kỳ người đàn ông nào.
Vòng quay quay một vòng rồi trở về chỗ cũ.
Rời khỏi khoang, Dĩ Mạch cảm thấy gió lạnh tạt vào mặt. Cô ngạc nhiên thấy mình rơi nước mắt, thời gian bị Mộ Hàn hiểu lầm, bị Kim Eun Chae gài bẫy, bị mất việc, mạng sống le lói, cô vẫn không khóc. Giờ vì hai cái tên đó mà cô lại khóc sao?
An Dĩ Mạch, ngươi tưởng mình là nhân vật chính đau khổ trong truyện Quỳnh Dao à? Cô lau nước mắt, nhún vai, chẳng có ai thấy nước mắt của cô, việc gì phải sướt mướt thế.
Cô không nhìn thấy ở khoang đu quay ngay gần đó có người đang lặng nhìn mình.
Sáng sớm ở hàng mì lạnh ven đường, anh ngồi trong một góc, ngắm cô ăn bát mì to tướng phía xa. Trong màn sương màu lam nhạt, cô chậm rãi ngẩng đầu, môi cô bị ớt cay nhuộm màu đỏ tươi, nét mặt chìm đắm say mê. Anh biết cô là người luôn biết đủ, mì lạnh giá một tệ năm hào cũng đủ cho cô thấy thỏa mãn.
Buổi sáng, cô xem truyện tranh ở một hiệu sách ven đường, cứ đứng xem mãi, có lúc còn bật cười khúc khích. Đến khi ông chủ hiệu sách sốt ruột đuổi đi, cô mới lầu bầu đặt cuốn truyện tranh về chỗ cũ, đôi mắt vẫn còn lưu luyến liếc nhìn giá truyện tranh mấy cái. Bộ dạng trẻ con đó khiến người ta không nén được cười.
Đến chiều, cô chơi đùa với đứa bé trong xe đẩy ngoài quảng trường, chụp ảnh giúp các du khách quanh đấy. Ánh mặt trời rọi chiếu trên mặt cô, yên bình và đẹp đẽ.
Đến chiều tối, cô đến khu phố mới, ngắm khu phố cũ cách đó một con sông. Khi cô ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy rõ cần cổ trắng ngần và chiếc cằm nhỏ nhắn của cô. Trong màn sương khói, cô như một chú cún con bị bỏ rơi, ánh mắt toát lên nỗi bơ vơ. Anh thấy cô ném điện thoại xuống nước, lòng dấy lên nỗi xót xa.
Trên vòng quay, anh nghe thấy cô gọi to tên anh, nói không cần anh nữa.
Giây phút đó, anh thực sự không biết nên vui mừng hay nên đau đớn.
Hóa ra mình cũng có lúc thấp thỏm không yên như thế này. Hai năm trời, anh vẫn không rõ rốt cuộc vị tri của mình ở đâu trong tim cô. Cho dù đã quyết tâm ra đi, anh cũng không chắc cô có nổi giận không, có nhớ nhung không. Cô luôn có thể chịu đựng mọi điều mà như không, còn anh lại không thể bình thản như thế được.
Anh đi theo sau cô, cô không hay biết.
Anh nhìn thấy cô rơi lệ, nhưng không thể tiến đến.
“Dĩ Mạch, Trung Thu vui vẻ!”.
Anh thì thầm trong gió.
Anh không thất hứa.
Anh luôn ở bên cô.
Chỉ cần cô quay đầu lại, cô sẽ nhận ra anh chưa từng rời khỏi đây. Cô không bao giờ mất anh, vì anh chưa từng ra đi.
Trở về từ bờ sông, trời đã tối. Dĩ Mạch buồn chán ngồi trong nhà hàng ở khách sạn Sofitel, nhìn ngắm xung quanh. Ở đây khá yên tĩnh, người Nam Giang vẫn giữ được truyền thống đón Trung Thu ở nhà, nên hôm nay nhà hàng khá vắng khách. Cô nằm ườn ra bàn uể oải nghịch ly rượu trước mặt. Khu đô thị mới của Nam Giang đẹp thì có đẹp nhưng ít chỗ ăn uống phù hợp, ở đây không có các quán ăn nhỏ mà chỉ có nhà hàng lớn. Dĩ Mạch thấy nhà hàng này trang trí cũng bình bình nên mới định giải quyết bữa tối ở đây.
Ở bàn bên cạnh, người quản lý đang giới thiệu lễ cưới trong vườn treo cho một đôi tình nhân, tiếng cười nói vui vẻ không ngừng vọng đến tai cô, nghe như lời chế nhạo. Hóa ra khách sạn nào trên thế giới cũng có thể tổ chức đám cưới, không chỉ có mỗi Quân Duyệt.
“Thưa cô, xin hỏi cô uống gì?”.
“Uống... cứ đưa tôi chai rượu ở kia đi”. Dĩ Mạch lười nhác gục trên bàn, không buồn giở thực đơn nữa, chỉ bừa chai rượu đo đỏ bày trong tủ kính phía trước.
“Thưa cô, đó là Hautbrion”.
“Cái gì? Xì xà xì xồ gì đấy? Anh không cần nói tên với tôi, cứ đưa đây tô