Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
hạt chữa lại, Vân Mộ Hàn, anh lẩm bẩm lặp lại cái tên này, nét dịu dàng trong mắt vụt tắt.
“Anh không phải là Mộ Hàn thì là An Dĩ Mạch! Anh biết em là ai không? Em là đốc tờ Lù lừng danh đây!”. Lục Thiều Trì chau mày, cô nàng này say đến mụ mị đầu óc rồi.
Dĩ Mạch thấy anh không đáp lời, cau mày trầm tư. Lúc sau cô lại nói: “An Dĩ Mạch, thế này là không đúng, sao lại không nói gì? Đồ ngốc, mình thích ai cũng không rõ. Cứ nhìn thấy Mộ Hàn thì đau khổ, nhưng khi Thiều Trì đi rồi thì lại nhớ anh ấy, chỉ muốn bay đi Mỹ tìm anh ấy. Rõ ràng là yêu người ta rồi mà còn không thừa nhận, đúng là đồ đại ngốc”.
Lục Thiều Trì khe khẽ lắc đầu, cô gái trong lòng mặt đỏ bừng thì thà thì thầm, bắt chước giọng điệu của anh nói cứ như thật, làm anh dở khóc dở cười. Dĩ Mạch nghiêng đầu ngắm nghía anh, thấy anh mãi không nói gì, cô bực bội nhăn nhó.
“An Dĩ Mạch, cô ngốc quá, tôi quyết định không yêu cô nữa, không ăn Trung Thu với cô nữa. Nghe đây, đốc tờ Lù tôi không cần cô nữa”. Cô chu môi, chọc chọc ngón tay vào ngực Lục Thiều Trì, lè nhè từng câu từng chữ. Tiếng cô líu ríu lúc được lúc mất, nhưng Lục Thiều Trì nghe thấy rất rõ. Anh mỉm cười đầy ẩn ý. Anh không thể không thừa nhận, lời “bộc bạch” vừa rồi của Dĩ Mạch rất có hiệu lực với anh.
“Tôi không cần các anh nữa, không cần ai nữa”. Dĩ Mạch bỗng rấm rứt khóc, rúc vào lòng Thiều Trì. Dần dần, tiếng thút thút càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cô chọn một tư thế thoải mái, thiếp đi trong lòng anh.
Đêm rất dài. Lục Thiều Trì không dám làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Dĩ Mạch, anh một mình đứng trước vách kính của khách sạn, đốt thuốc. Bỗng anh sực nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu nhìn Dĩ Mạch đang ngủ say, dụi tắt điếu thuốc. Màn đêm bên ngoài rộng mênh mang, gió đêm man mác xua tan những mệt mỏi trong anh.
Đây cũng là lần đầu tiên anh đến Nam Giang, thành phố này ít phát triển, so với Vân Trạch thì tình hình kinh tế không được tốt, nhưng nơi này khơi gợi trong anh ý muốn được sống tại đây. Anh gọi điện thoại về bệnh viện, nói với mẹ anh muốn lập phân viện ở Nam Giang. Mẹ anh không hề phản đối, thậm chí còn nói luôn yên tâm về anh.
Bầu trời đêm Nam Giang màu lam thẫm, như mẫu hoa văn chìm mà các cô gái trong những bộ phim ngày xưa thêu trên áo xường xám, với màu sắc thâm trầm.
Lục Thiều Trì ngẩng đầu nhìn nền trời đêm dịu dàng như lụa, trăng sáng giữa trời, màn đêm thuần khiết đến mức tịnh không thấy một ngôi sao nào. Ánh đèn của vòng quay lấp lánh từ phía xa xa, đây chính là khung cảnh mà cô vẫn mong đợi ư?
Ở bên kia đại dương anh cũng thường đứng như thế này, đứng một mình trước cửa sổ, tay trái đút túi, tay phải cầm tách cà phê không đường, ngắm bầu trời qua cửa kính trong suốt của phòng thí nghiệm, cứ đứng thế cả đêm. Thời gian đó anh suốt ngày làm bạn với thuốc lá và cà phê, mất ngủ nhiều và mộng mị. Thí nghiệm thuốc mới thất bại hết lần này đến lần khác, anh khóa mình trong phòng thí nghiệm và trở nên khó tính. Anh không dám mở điện thoại di động, không dám lên mạng, thậm chí không dám ra ngoài phòng thí nghiệm hít thở không khí trong lành. Lục Thiều Trì lúc đó, yếu hèn và thảm hại.
Lúc ra đi, anh mới phát hiện ra mình còn yêu Dĩ Mạch nhiều hơn anh vẫn tưởng. Vốn cứ nghĩ là anh che chở cho cô, thực ra chính anh mới là người dựa dẫm vào cô. Những người biết quan hệ của họ đều cho rằng Dĩ Mạch may mắn có được anh, chỉ có mình anh mới hiểu, Thiều Trì anh vốn không xứng với Dĩ Mạch. Anh hiếu thắng vì chưa từng thất bại và cũng tuyệt đối không cho phép mình thất bại. Cho dù có giận dữ đến đâu, anh cũng vẫn giữ nụ cười lịch lãm trên môi.
Anh ghét thân phận của mình, gia đình danh giá như vậy, hoàn cảnh tuyệt vời như thế, khiến anh buộc phải khiêm nhường lễ phép, buộc phải ung dung tự tại một cách giả tạo. Còn nhớ hồi bé anh đánh nhau với bạn ở nhà trẻ, mẹ bị cô giáo gọi đến. Trước mặt cô giáo, mẹ thể hiện phẩm chất khiêm nhường thường có, lễ độ xin lỗi. Thấy nét khâm phục trong mắt cô giáo, anh cười gằn trong bụng. Về đến nhà mẹ thẳng tay tát anh một cái, nhắc anh nhớ rõ thân phận của mình, chớ thêm rắc rối cho mẹ ở bên ngoài.
Từ đó về sau anh học được cách nhẫn nhịn, khống chế tình cảm trong lòng, bình thản với mọi sự. Một Lục Thiều Trì hoàn hảo đến mức lý tưởng trong mắt mọi người. Anh ghét con người giả tạo của mình, có lúc chính anh cũng không rõ, một khi anh rời vai diễn thì mọi chuyện sẽ như thế nào.
Dĩ Mạch xuất hiện khiến anh nhận ra mình hóa ra cũng biết mở lòng, biết ghen tuông, biết tham lam, biết sợ hãi. Cảm thấy những xúc cảm đã bị đóng băng bao năm nay ấm áp trở lại với mình, anh thấy mình đã trở thành một con người thật sự. Lục Thiều Trì không hề hoàn hảo, để có được những thứ mình mong muốn, anh có thể giấu đi mọi khuyết điểm, lừa gạt người khác và bản thân. Nhưng đúng lúc anh sắp đánh mất bản thân mình, thì An Dĩ Mạch đã xuất hiện trong thế giới của anh.
Yêu Dĩ Mạch, với anh mà nói là một sự cứu rỗi.
Anh không muốn, cũng không thể buông tay.
Nếu không phải vì mẹ nói bệnh viện có chuyện bắt anh về nước ngay, thì anh cũng