Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
đó là quê hương của tay đua Kimi(*) mà em thích nhất. À, em chỉ nghĩ thế thôi, em biết sức khỏe mình không tốt, không đi được xa”.
(*)Kimi Raikkonen, vận động viên đua xe công thức một người Phần Lan, sinh năm 1979.
“Ít ngày nữa anh đưa em đi nhé”.
“Hả?”. Dĩ Mạch lúng túng nhìn Lục Thiều Trì.
“Yên tâm, em không đi được thì anh sẽ cõng em. Nếu em thấy mệt thì còn có anh chăm sóc em mà”. Lục Thiều Trì đưa tay lau nhẹ vụn bánh mì dính bên mép cô.
Dĩ Mạch sững người nhìn anh, anh nói thế là có ý gì?! Cô bối rối cúi đầu, không biết là do hơi nóng của bánh bao bốc lên quá mạnh hay vì lý do nào khác mà Dĩ Mạch thấy mắt ươn ướt.
“Em ra nhà vệ sinh một chút”. Dĩ Mạch đặt đũa xuống, đi ra ngoài.
Thấy cô biến mất ở lối rẽ, anh lặng lẽ lấy ra một cái hộp màu đỏ, mở ra rồi lại đóng vào. Liệu Dĩ Mạch có nhận lời anh không? Lần đầu tiên anh thấy lo lắng, bất an đến thế. Không rõ thái độ của cô, không rõ vị trí của mình trong lòng cô là như thế nào. Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, là Trần Sở Dương gọi.
“Alô, Thiều Trì, cậu mau về đi. Bệnh viện loạn lên rồi, Viện trưởng Tiêu nghe chuyện Dĩ Mạch lấy cắp giấy xét nghiệm của Kim Eun Chae thì rất giận. Bác ấy đòi gọi cảnh sát đấy!”.
“Việc này chắc chắn không phải là Dĩ Mạch làm, em tin cô ấy. Họ muốn điều tra thì cứ để họ điều tra, có khi như thế lại sớm tìm ra sự thật. Việc ở bệnh viện anh không cần báo cho em nữa, sau này việc của bệnh viện không liên quan đến em”.
“Cậu không lo thì ai lo? Cả bệnh viện đồn ầm lên Viện trưởng nổi giận như thế này là vì cậu nộp đơn từ chức, thật đấy à? Điên rồi hả nhóc?!”.
“Thực ra em thấy thành phố Nam Giang này có điều kiện tốt, phát triển chi nhánh ở đây cũng rất được”. Lục Thiều Trì không trả lời câu hỏi của Sở Dương, anh bình thản ngắm phong cảnh ngoài vách kính, thì thầm. Điên được thì đã tốt, điều anh ghét nhất là vì mình quá tỉnh táo, quá bình tĩnh.
“Cậu đùa đấy hả? Con bé Dĩ Mạch ngớ ngẩn ấy thì đã đành, cậu cũng muốn ở ẩn theo nó à? Cái thành phố nhà quê như Nam Giang thì có gì hay? Cậu đang rất có tương lai ở Vân Trạch kia mà!”.
“Nhà quê thì có gì là xấu, quan trọng là được ở với ai”.
“Lục Thiều Trì, trong đầu cậu đang nghĩ cái gì thế? Lý trí của cậu đâu cả rồi? Sao lại ăn nói vô trách nhiệm như thế!”.
“Anh nói đúng rồi đấy, em vừa bị đánh vỡ đầu xong”. Lục Thiều Trì xoa xoa trán mình, cười buồn. Sáng nay anh vừa bị Dĩ Mạch đánh vỡ đầu.
“Tôi tức chết với cậu mất thôi, tốt nhất là cậu về Vân Trạch ngay đi. Nếu không, Viện trưởng mà hỏi đến thì tôi khai hết đấy!”.
“Catherine nhận lời đến Trung Quốc mổ cho Dĩ Mạch rồi, lần mổ này... khả năng thành công không quá ba phần”. Lục Thiều Trì cắt đứt tràng liên thanh của Sở Dương.
Đầu bên kia điện thoại bỗng im bặt, sự tĩnh lặng trong giây lát đó khiến Lục Thiều Trì tưởng như tim mình cũng ngừng đập.
“Dĩ Mạch là em gái tôi, cậu không được bắt nạt nó đâu đấy. Hai người cứ đi đâu đó chơi cho vui, việc ở Vân Trạch cứ giao cho tôi”. Trần Sở Dương hít sâu, giọng nói của anh cũng như đang run rẩy. Lục Thiều Trì cũng không nói gì nữa, cúp luôn máy.
Trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn đặc biệt anh đặt làm, bên trên có khắc tên Dĩ Mạch. Anh không còn thời gian để lãng phí nữa.
Nhẫn nước ngọt
Giọng hát của Lương Tĩnh Như ngọt đến nao lòng. Tại nơi cao nhất của vòng quay, họ trao nhau nụ hôn ngọt ngào. Thiều Trì, em không cần anh thề ước, chỉ hy vọng anh ghi nhớ hình ảnh của em ở phút giây này. Nếu có một ngày em không còn nữa, anh hãy nhớ đến tối nay, khi anh đeo nhẫn nước ngọt cho em.
Trong nhà vệ sinh, Dĩ Mạch nhìn mình trong gương, mặt cô ửng hồng lên một cách khác thường, cô thậm chí còn nghe thấy từng nhịp đập của trái tim mình, tựa như một hồi dồn dập của tay trống trong ban nhạc.
Vừa nhìn thấy Lục Thiều Trì mồ hôi đầm đìa, tay xách túi đồ ăn nóng hổi xuất hiện trước mặt mình, tim cô đập mạnh. Trong giây phút đó, cô chợt không rõ mình đang xao xuyến hay là cảm động.
Thiều Trì, anh đối xử với em tệ một chút có được không?
Khi về lại chỗ ngồi, sắc mặt Dĩ Mạch tươi roi rói, phấn chấn lên kế hoạch đi chơi trong ngày.
“Dĩ Mạch...”. Lục Thiều Trì ngắt lời cô.
“Vâng?”. Cô mở to mắt chờ anh nói.
“Anh... anh... anh có quà tặng em”. Có phải người đàn ông nào lúc cầu hôn cũng hồi hộp thế này không? Trước kia, lúc được Tổng thống Mỹ trao giải thưởng, anh cũng không hồi hộp đến thế này.
“Thiều Trì, Trung Thu đã qua rồi”.
“Anh biết”.
“Hôm nay không phải sinh nhật em”.
“Anh biết”.
“Hôm nay cũng không phải ngày kỷ niệm chúng ta yêu nhau”.
“Anh biết”.
“Anh không định chia tay em vì em đánh anh đấy chứ?”.
“Cái gì?”. Trong đầu cô nàng này toàn những thứ gì thế không biết?
“Trong phim Cô nàng ma mới, lúc Dương Thiên Hoa chia tay với Ngô Ngạn Tổ, chị ấy đã tặng anh ta một con búp bê làm quà đấy”. Dĩ Mạch hồn nhiên giải thích.
“Anh không phải là cái cô ngớ ngẩn đấy”. Lục Thiều Trì