XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

gầm gừ trong họng.
“Thế sao anh lại tặng quà cho em?”.
“Anh... anh... em mở ra xem trước đã”. Lục Thiều Trì bỗng lắp bắp, không biết phải nói thế nào.
“Thế thì em xem luôn nhé”.
Dĩ Mạch cầm lấy hộp nữ trang bọc nhung đỏ, tò mò mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn lấp lánh.
Dĩ Mạch trong thoáng chốc thấy đầu óc trống rỗng. Cô ngơ ngác ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hồi hộp của Lục Thiều Trì, lại vội vàng cúi xuống. Ánh mắt cháy bỏng của anh toát lên bao hy vọng.
“Thiều Trì... thứ này đắt quá”. Cảm giác ngọt ngào trào dâng trong tim, khóe mắt cô ươn ướt. Anh đang cầu hôn với cô, từ bây giờ cô không còn cô độc nữa! Niềm xúc động đột ngột khiến cô lúng túng, cô muốn nhận lời ngay lập tức, nhưng lại sợ hình ảnh của Vân Mộ Hàn chưa phai nhạt trong tim sẽ làm cho tình yêu của mình dành cho anh không thuần khiết. Chàng trai này tốt với cô như thế, làm sao cô có thể đồng ý lấy anh khi trái tim chưa toàn vẹn? Anh xứng đáng được hơn thế.
“Dĩ Mạch”. Nét mặt của Lục Thiều Trì đầy vẻ nghiêm túc, sự kiên nhẫn ánh lên trong đôi mắt sâu thẳm. Anh đang chờ một lời đồng ý, nhưng cô lại không thể cho anh.
Ánh mắt né tránh của Dĩ Mạch đã cho anh câu trả lời.
“Thiều Trì...”.
“Đồ ngốc, em đang nghĩ gì thế? Em không tưởng anh đang cầu hôn em đấy chứ? Đây chỉ là món quà bình thường thôi, lúc ở bên Mỹ anh thấy đẹp nên mua, không đáng mấy tiền đâu”.
“Thật chứ? Trông đẹp quá”. Nghe Thiều Trì nói vậy, Dĩ Mạch thấy hơi hẫng hụt, hóa ra không phải anh cầu hôn cô. An Dĩ Mạch, ngươi muốn lấy chồng đến phát điên rồi sao?
Thiều Trì nhìn Dĩ Mạch đeo chiếc nhẫn mà lòng rối bời. Đúng là cô nàng ngốc, nếu không phải anh muốn cầu hôn cô thì đem nhẫn theo người làm gì? Từ khi ở Mỹ về, ý nghĩ duy nhất của anh là sống cả đời với cô. Nếu cô có lòng với anh thì tại sao lại không nhận ra ý tứ trong mắt anh? Không mấy tiền, chỉ có cô mới ngây thơ như vậy, có ai lại tùy tiện mua một chiếc nhẫn kim cương mười hai cara chỉ vì thấy đẹp?
Lục Thiều Trì, hóa ra ngươi sợ bị từ chối đến thế sao, trước khi cô ấy từ chối ngươi đã tìm cách chống chế. Trong tim có bao nhiêu điều oán hận ghen tuông, chỉ có mình ngươi mới tỏ.
...
Khách sạn ở trong khu phố mới. Ăn sáng xong, Dĩ Mạch hào hứng kéo Lục Thiều Trì bắt xe đến khu phố cổ.
Trên đường đi Dĩ Mạch kiên quyết không gọi taxi, mà cùng Lục Thiều Trì chen chúc trên chiếc xe bus chạy rình rang, ngắm phong cảnh bên ngoài qua những đầu người lắc lư, cô thấy mình thật hạnh phúc. Máu nghịch ngợm nổi lên, Dĩ Mạch buông tay nắm, thích thú nghiêng qua ngả lại cùng xe, mấy lần xe phanh gấp làm cô suýt nữa thì ngã lăn quay, khiến cho Lục Thiều Trì sợ muốn đứng tim, chỉ biết giơ thân mình ra che chắn cho cô.
“Hồi trước có lần em đến Quảng Châu, cũng ngồi xe bus hai tầng thế này. Hồi đó bố đưa em đi, còn mua ốc xào cho em nữa, thế là em vừa ăn ốc xào vừa leo lên leo xuống bậc cầu thang. Đến lúc xe phanh gấp, em ngã dúi dụi từ trên xe xuống. Sau đó mỗi lần đi xe bus, lúc nào bố cũng đứng chắn cho em, giống như anh bây giờ.
Dĩ Mạch không nói trước đây Vân Mộ Hàn cũng từng che chắn cho cô như thế. Cô tựa vào lòng Lục Thiều Trì, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim anh. Lục Thiều Trì lặng lẽ ôm lấy cô, ngoài những năm đi học ở Mỹ, anh rất ít khi đi xe bus. Nhìn Dĩ Mạch đang tựa vào người mình, anh bỗng cảm thấy hóa ra ở cùng người mình yêu quý thì vất vả cũng là một thứ hạnh phúc.
“A, có mực viên!”. Đến phố đi bộ, Dĩ Mạch liền lao đến hàng ăn ven đường.
“Em lạ thật, khu mua sắm to như thế em không đi, chỉ biết lao đầu vào mấy quán vỉa hè này”. Lục Thiều Trì nhìn cô ăn, tương ớt dính đầy mồm, bèn đưa cô giấy lau.
“Khu mua sắm thì có gì hay? Mấy cửa hàng này còn không bằng ở Nam Kinh. Mua quần áo thì ở đâu chả mua được, đến cả phố hàng hiệu Vân Trạch đây còn không để mắt đến nữa là”.
Dĩ Mạch bưng bát mì chua cay lên, vừa ăn vừa hùng hồn phát biểu quan điểm của mình. Đang ăn thì bỗng có ngón tay chọc chọc vào người cô, Dĩ Mạch ngẩng đầu thì thấy một phụ nữ trung niên đang nhìn mình, tay cầm một chồng báo, trên người đeo tấm biển người tàn tật, mời cô mua tờ báo.
Dĩ Mạch vội rút ví, cô vốn hay bừa bãi, không biết nhét tiền vào ngóc ngách nào trong ví rồi. Thấy cô loay hoay lục lọi mãi, Lục Thiều Trì rút ra một trăm tệ đưa người phụ nữ, bà ta vội khom lưng cảm ơn.
“Anh đốc tờ Lù, lẽ nào anh không biết cho tiền ngoài đường thì phải cho tiền lẻ ư?”. An Dĩ Mạch trợn mắt chống nạnh lên lớp.
“Đều là làm việc thiện cả, có gì khác đâu?”.
“Có chứ, anh có thể nghĩ xem mình còn có bao nhiêu tờ một trăm tệ”. Dĩ Mạch đưa tay chỉ sau lưng Lục Thiều Trì.
Lục Thiều Trì quay người, bỗng phát hiện ra có một đám ăn mày tập trung sau lưng mình, có lớn có bé, có nam có nữ, giơ những bàn tay đen nhẻm ra vây lấy anh.
Thiều Trì giật mình, đến khi nhìn Dĩ Mạch thì thấy cô cắn môi, mặt cười tinh quái nhìn mình.
Anh lắc lắc đầu, vừa lấy ví ra thì bị Dĩ Mạch giật phắt lấy.
“Còn lấy tiền gì nữa, chạy mau!”. Dĩ Mạch kéo anh, lao thẳng ra ngoài đám người.
“Này, chúng tôi đều là n