Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
ra, Dĩ Mạch cuối cùng cũng sực nhớ đến việc gọi bác sĩ. Khi cô vội vàng đứng dậy, anh đã nhanh tay kéo cô vào lòng.
“Đừng...”. Lục Thiều Trì kéo cô lại, cả thân người cúi về phía cô.
“Anh không muốn đến bệnh viện, anh cũng không muốn gặp bác sĩ”.
“Thế anh muốn thế nào? Anh đang chảy máu kìa!”. Cứ thế này thì Dĩ Mạch sợ mình sẽ khóc thật mất, cô đã làm cái gì thế này!
“Anh muốn em ở đây với anh, không đi đâu hết”. Thiều Trì tựa người vào Dĩ Mạch, trong lúc giằng co, chiếc áo choàng tắm của anh bị kéo lệch một bên, Dĩ Mạch chạm tay vào ngực anh, hơi nóng ở lòng bàn tay khiến cô vội vàng rụt tay lại.
“Được, em không đi đâu hết, em ở đây với anh”. Dĩ Mạch trong lòng áy náy, hoàn toàn vâng lời Thiều Trì.
Đỡ Thiều Trì lên giường xong, cô ngồi bên giường xem xét vết thương của anh. Trán bị trợt một mảng da, còn những chỗ khác không thấy thương tích gì. Thế này càng đáng sợ, không khéo anh bị nội thương mất.
Thiều Trì trông cô cau mày khổ sở vì lo lắng thì cười thầm trong bụng. Anh là bác sĩ, tất nhiên biết anh chỉ bị thương bên ngoài, không có gì nghiêm trọng cả. Sự chống cự của cô nhóc này đúng là kinh khủng, nếu không phải vì anh biết mấy ngón võ tự vệ, thì chắc đã bị cô đánh cho chấn thương sọ não rồi.
Không cần phải nghĩ cũng biết cô hiểu lầm chuyện gì, nghĩ đến đây, Lục Thiều Trì bất giác mỉm cười.
Dĩ Mạch nhìn thấy Thiều Trì cười một mình thì hết hồn hết vía. Mái tóc anh vừa gội vẫn còn đọng nước, thân hình khỏe mạnh lộ ra trong chiếc áo choàng tắm bị phanh một nửa. Không có đôi kính gọng vàng, ánh mắt anh trông càng sâu thẳm, cô chìm đắm trong ánh mắt mênh mang đó.
Dĩ Mạch đỏ mặt, không nhìn anh nữa.
“Sao anh lại ở đây?”. Dĩ Mạch cúi đầu xuống rất thấp.
“Không phải em nhắn tin gọi anh đến à?”. Thấy điệu bộ ngượng nghịu của cô, nụ cười của Lục Thiều Trì càng lúc càng rõ trong đáy mắt.
“Ừ nhỉ!”. Dĩ Mạch ngớ ngẩn đáp lại.
“Thế sao anh lại ở cùng phòng với em?”. Khi hỏi câu này, Dĩ Mạch thấy hồi hộp. Họ chưa làm chuyện gì chứ? Lục Thiều Trì là người đàng hoàng, ở với anh chắc là cũng không sao.
“Chính em bảo anh ở lại mà?”. Lục Thiều Trì bỗng ngồi thẳng dậy, sáp mặt về phía Dĩ Mạch, khẽ nói. Giọng nói của anh trầm trầm quyến rũ, hơi thở ấm áp nồng nàn phả vào tai cô đầy gợi cảm, ... khả nghi quá.
“Em... em bảo anh ở lại?”. Dĩ Mạch băn khoăn sờ đầu.
“Chuyện hôm qua em không nhớ gì hết thật à? Em bảo anh đừng đi mà”. Giọng nói của Lục Thiều Trì phảng phất chút thất vọng, một thoáng tổn thương thoảng qua trên mặt.
Trời! Dĩ Mạch bỗng thót tim.
Cô quên mất chuyện gì nhỉ?
Đúng là cô không nhớ gì hết.
Vì sao Lục Thiều Trì lại có vẻ thất vọng như thế?
Vì sao trông anh lại buồn bã thế?
Vì sao cô thấy có lỗi như mình mới là kẻ đáng bị đánh một trận?
An Dĩ Mạch, sao ngươi lại đáng thương thế này!
Bữa sáng tình yêu
Trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn đặc biệt được đặt làm, bên trên có khắc tên Dĩ Mạch. Nếu có thể được, anh muốn giữ chặt Dĩ Mạch lại cả đời. Anh không còn thời gian để đợi chờ và lãng phí nữa.
Sau khi ra tay đánh Thiều Trì, Dĩ Mạch thấy rất cắn rứt lương tâm. Nhất là khi Lục Thiều Trì vì chuyện này mà nói năng lung tung, lại còn cười cười nhìn cô với ánh mắt vô hại, cô thấy mình đã gây ra một chuyện không thể tha thứ được.
“Hôm qua...”. Dĩ Mạch liếm môi, mặc dù cô không muốn nhắc đến ngày hôm qua, nhưng chuyện đêm qua thì không thể trốn tránh được.
“Chuyện hôm qua em không nhớ thì thôi, không cần nghĩ đến nữa. Em đói chưa? Ta ra ngoài ăn gì đó đi. Ngốc ạ, sao cứ ngây ra nhìn anh thế? Anh không sao rồi, đừng quên anh là bác sĩ ngoại khoa, mấy vết thương ngoài da này nhằm nhò gì! Không bệnh tật nào làm khó anh được đâu”. Lục Thiều Trì âu yếm vuốt tóc Dĩ Mạch, vẻ day dứt hiện hết trong mắt cô nàng này, với anh, cô trong sáng như một tấm gương. Cô vẫn không biết che giấu tình cảm, mọi cảm xúc đều bị anh nắm hết, thật tội nghiệp quá đi mất.
Thấy mặt Dĩ Mạch đầy vẻ lo lắng, Lục Thiều Trì cười thầm trong bụng. Chớ tưởng cô nàng này thường ngày diễu võ dương oai mà ghê gớm, đến khi làm sai thì lại làm ra vẻ tội nghiệp như chú cún con. Tối qua cô say liêu xiêu, ngã vào lòng anh. Khi anh bế cô về phòng, cô nửa say nửa tỉnh kéo cổ áo anh bảo anh không được đi. Thân hình mềm mại của cô áp vào lòng anh, trong giây lát đó suýt chút nữa thì anh không kiềm chế nổi mình. Chẳng ngờ lúc anh định cúi xuống hôn thì cô nàng nôn thốc nôn tháo ra đầy người.
Với tình trạng như thế anh còn biết làm gì, thế là đành gọi nhân viên phục vụ đến thay hộ quần áo cho cô, cho cô uống nước súc miệng, loay hoay một hồi thì đã gần sáng.
Anh cả đêm không ngủ, tranh thủ đi tắm một lúc cho tỉnh táo, vừa ra khỏi nhà tắm thì đã bị cô đánh cho tơi bời.
Cô nàng này chắc chắn là nghĩ xiên xẹo đi đâu rồi!
Cô nàng đã nghĩ xiên xẹo thì cho cô nàng tiếp tục nghĩ xiên xẹo mới được.
Thiều Trì bất giác mỉm cười đầy ẩn ý.
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa đúng lúc đã cứu Dĩ Mạch, giúp cô l