Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
ơ: Mây trên đồng, chim mỏi cánh không về...
Không thể quay đầu
Nỗi sợ hãi dâng lên trong tim, anh chỉ thấy hơi lạnh lan tỏa khắp người, anh chưa từng thấy sợ như thế bao giờ, cũng chưa từng thấy Dĩ Mạch như vậy. Anh không biết những người này đã làm gì cô, cô gái dù đối mặt với cái chết cũng không run sợ này, giờ sao lại yếu mềm đến thế. Rốt cuộc ai lại có thể tàn nhẫn ép cô đến như thế?
Dĩ Mạch và Thiều Trì đáp chuyến bay sáng sớm hôm sau về Vân Trạch. Lúc máy bay cất cánh, cô dán mặt vào cửa kính, nhìn cánh máy bay to rộng lướt qua đường băng. Xa xa, những tòa nhà khổng lồ dần dần biến thành từng chấm từng chấm nhỏ và cuối cùng thì biến mất. Bên dưới là mây trắng mênh mông, từng đám từng đám như một biển tuyết.
Dĩ Mạch nhớ lại hồi bé đi Bắc Kinh, ngồi trong toa tàu hỏa có điều hòa chạy chậm rì, trên đường cô say tàu, nôn suốt hai ngày. Về đến Vân Trạch cô không chịu đi tàu hỏa nữa, cả nhà đành phải mua vé máy bay cho cô. Đó là lần đầu tiên cô đi máy bay, rất hiếu kỳ liên tục ấn nút ở trước ghế, liên tục gọi cô tiếp viên xinh đẹp đến mang đồ uống cho cô.
“Mạch Mạch, thấy không? Bên dưới có bao nhiêu là hộp to hộp nhỏ, trong đó có cả nhà mình đấy!”.
Nghĩ đến việc sắp gặp mẹ Lục Thiều Trì, Dĩ Mạch có phần thấp thỏm, chẳng ngờ Thiều Trì còn căng thẳng hơn cả cô. Lúc đến bệnh viện, Dĩ Mạch vừa định xuống xe thì Thiều Trì kéo cô lại.
“Hượm đã, áo em nhăn rồi này”.
“Sao anh còn hồi hộp hơn em thế? Em đến gặp mẹ anh chứ có gặp hổ đâu”.
“Mẹ anh rất khó tính, lần đầu gặp mẹ chồng tương lai, em phải gây ấn tượng tốt mới được”.
“Được rồi, mẹ của bạn trai em nhất định phải là người hiền hậu, tâm lý. Em còn không lo thì anh lo gì? Với lại bổn cô nương đây ai thấy cũng yêu, mẹ anh có muốn không thích cũng không được”. Dĩ Mạch làm mặt hề, “Anh mau cất xe đi, em không đợi anh đâu!”.
Dĩ Mạch đẩy Lục Thiều Trì vào trong xe, chiếc xe con tiến về phía trước mặt cô. Cô không để ý phía sau, một chiếc Audi màu đen chậm rãi kéo cửa sổ xuống, người đàn ông trong xe nhìn cô, ánh mắt chế nhạo.
“Giám đốc Giang, tất cả đã chuẩn bị xong”.
“Tốt lắm, xem ra báo ngày mai sẽ rất hay, gọi cho Kim Eun Chae bảo đây là quà tôi tặng cô ta, cô ta sẽ biết phải làm gì”.
Người đàn ông trong xe dặn dò xong, hút một hơi xì gà, nhìn Dĩ Mạch có vẻ nhạo báng. An Dĩ Mạch quả nhiên mạnh mẽ hơn lão tưởng, vốn tưởng sáu năm trước cô ta không chết cũng phát điên, thế mà không ngờ cô ta vẫn sống tốt. Nếu không phải do cô đại náo buổi họp báo của Kim Eun Chae thì lão cũng không biết cô vẫn còn ở Vân Trạch. Lần này lão quyết không nương tay, quyết không để kẻ có khả năng đe dọa đến mình tồn tại!
“Là An Dĩ Mạch! Đúng là An Dĩ Mạch!”.
Dĩ Mạch vừa bước vào cổng bệnh viện thì đã bị vô số ánh đèn flash ập đến chói mắt. Cô lấy tay che mặt theo bản năng, bất giác lùi lại mấy bước. Có chuyện gì vậy? Tại sao cổng bệnh viện lại có nhiều phóng viên thế này?
“Cô An Dĩ Mạch, xin hỏi có phải cô trốn tránh trách nhiệm trước pháp luật nên mới bỏ trốn khỏi Vân Trạch không?”.
“Cô nhìn nhận thế nào về vụ hối lộ tình ái này?”.
“Có người cho biết ngoài bác sĩ phòng cấp cứu có quan hệ bất chính với cô, còn có nhân viên quản lý cấp cao của bệnh viện. Cô không muốn giải thích gì sao?”.
Micro của phóng viên chen chúc trước mặt Dĩ Mạch, cô ngẩng phắt lên trừng mắt nhìn đối phương.
“Có nguồn tin cho biết, mỗi bài báo của cô đều lấy tư liệu bằng cách thức tương tự, còn cô có quan hệ bất chính với không dưới hai mươi người đàn ông...”.
“Chị mới là người có quan hệ bất chính với không dưới hai mươi người đàn ông ấy! Tốt nhất là chị nên cẩn thận lời lẽ của mình, nếu không tôi nhất định sẽ kiện chị!”. Dĩ Mạch không để tâm đến đám người dai như đỉa này, cô đẩy phóng viên chặn trước mặt rồi thẳng tiến. Cô hơi lo, đám phóng viên này vây lấy cổng bệnh viện, lát nữa Thiều Trì vào không biết họ có hỏi anh những câu khó nghe như thế này không.
“Cô An Dĩ Mạch, xin cô nói xem Lục Thiều Trì được lợi gì từ cô? Có phải là...”.
“Tôi cảnh cáo chị, nếu chị cứ chặn đường tôi thì tôi không khách khí nữa đâu”.
“Cô định không khách khí thế nào đây?”.
Đám phóng viên rõ ràng không hề chùn tay trước lời đe dọa của cô gái gầy gò này, họ chen lên vây lấy cô, ánh đèn flash lóe sáng khiến mắt cô nhức nhối. Dĩ Mạch không nhịn được nữa, giật lấy chiếc máy ảnh như sắp dính vào mặt cô, trừng mắt giận dữ với các phóng viên trước mặt. Động tác của cô khiến đám người càng phấn khích, họ ra sức chụp bộ dạng giận dữ của Dĩ Mạch.
“Như vậy là cô An Dĩ Mạch không hề phủ nhận việc dùng tình dục để lấy tin tức, bây giờ chỉ còn nghi vấn với số người cụ thể trong tin đã đưa”.
“Các người thật ghê tởm!”. Dĩ Mạch cố kiềm chế cơn giận trong lòng, cố gắng không để đám phóng viên này kích động. Cô biết họ đang chờ cô mất tự chủ, chỉ cần cô phạm một chút sai lầm là sẽ bị thổi phồng bôi xấu. Cô không sợ bị đám người này đặt điều làm tổn hại danh dự, cô chỉ không muốn những người ở bên