Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
mình buồn phiền vì thế.
“Cô An Dĩ Mạch, hồi cô học năm thứ ba, có người vạch tội cô đã từng làm gái bao từ thời phổ thông, vì thế mà cô suýt nữa không được vay tiền khuyến học, xin hỏi có việc này không?”. Không biết ai đã đưa ra câu hỏi này trong đám người đó, sắc mặt Dĩ Mạch vụt thay đổi, cô mím môi bỏ ngoài tai câu hỏi của họ, vai run lên bần bật. Bộ dạng nhục nhã của cô khiến các phóng viên rất hài lòng. Cô mặc kệ, họ liền hỏi dồn có phải cô thừa nhận không, hay là chột dạ; nếu cô phản kháng lại, họ liền hỏi có phải cô bị nhắc đến chỗ đau nên ngượng quá hóa giận.
“Cô An Dĩ Mạch, cô không trả lời có phải là không còn gì để nói? Bố cô cũng là phóng viên phải không? Nhưng vì bị vạch tội nhận hối lộ mà tự sát để thoát tội. Đạo đức nghề nghiệp của cô bị ảnh hưởng từ bố cô phải không?”. Câu hỏi này của phóng viên như sét đánh ngang tai, đầu óc Dĩ Mạch trống rỗng trong nháy mắt. Phần ký ức mà cô chôn vùi lại bị lạnh lùng đào xới, như vết sẹo nhiều năm chưa lành đã bị rạch ra lần nữa.
Đừng sợ, Dĩ Mạch, đừng mắc bẫy, đừng để họ kích động. Cô tự trấn an, nhưng bàn tay siết chặt đến run rẩy lại lộ ra sự yếu đuối của cô. Đôi môi mím chặt giờ đã tím lại, nhưng Dĩ Mạch không chịu ngừng, chỉ có đau đớn mới giúp cô mạnh mẽ hơn.
“Bị tôi nói trúng rồi phải không? Cô giống hệt bố cô, một người vì tiền không ngại bán nhân phẩm, một kẻ vì thông tin không ngại bán thân xác...”.
Những lời châm chích sắc nhọn, đám phóng viên chen chúc không xua đi được, hệt như khung cảnh sáu năm trước, phóng viên bu bám, xe cảnh sát hụ còi, tấm lưng lạnh lùng của bố, cánh cửa sổ bị bật tung, rèm cửa bay phần phật trong gió. Là họ... bức tử bố! Đau đớn, phẫn nộ, thù hận, bao ký ức dồn dập trở về bóp nát trái tim Dĩ Mạch. Cô vung mạnh chiếc máy ảnh trong tay đập luôn vào đầu tay phóng viên đang nói liên hồi. Cô đã không thể bình tĩnh được nữa, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, làm cho hắn câm miệng. Chỉ cần hắn đừng nói nữa là được, mọi thứ sẽ qua thôi!
“Không được xúc phạm bố tôi! Xin lỗi ngay!”.
“Mau giữ lấy cô ta, cô ta làm gì thế?!”.
“Xin lỗi, xin lỗi ngay! Xin lỗi đi, nghe thấy không? Anh có tư cách gì nói bố tôi, anh chẳng biết gì hết! Bố tôi là phóng viên tốt, các người không biết sự thật, các người dựa vào cái gì mà nói? Chính các người không có tư cách làm phóng viên, là các người!”.
“Cô ta điên rồi, mau giữ lấy cô ta, cô ta đánh anh ấy chết mất!”.
Dĩ Mạch ra sức nện tay phóng viên trước mặt, mọi người xung quanh túm lấy cô, những móng tay sắc nhọn cào thành từng vệt đỏ lựng trên tay cô, nhưng không ai có thể ngăn cô lại. Đám phóng viên càng hào hứng nâng máy ảnh chụp cận cảnh cô. Những bức ảnh này sẽ được đăng lên trang nhất, mỗi bức ảnh đều có thể đẩy cô đến đường cùng.
Bảo vệ lao đến khống chế Dĩ Mạch. Những cây côn trong tay họ liên tiếp đánh lên người cô, nhưng cô dường như không còn hay biết gì.
“Tất cả dừng lại!”.
Lục Thiều Trì cất xe xong, vừa đến cửa bệnh viện thì thấy cảnh này. Dĩ Mạch như sắp mất trí điên cuồng dùng máy ảnh đánh gã phóng viên trước mặt, còn đám bảo vệ phía sau lại dùng vũ lực khống chế cô. Quần áo cô xộc xệch tơi tả, người đầy vết cào cấu. Các phóng viên giải trí xung quanh đều hí hửng nâng máy ảnh, cố gắng bắt từng nét mặt của cô.
Nỗi sợ hãi dâng lên trong tim, anh chỉ thấy hơi lạnh lan tỏa khắp người, anh chưa từng sợ như thế bao giờ, cũng chưa từng thấy Dĩ Mạch như vậy. Anh không biết những người này đã làm gì cô, cô gái dù đối mặt với cái chết cũng không run sợ này, sao giờ lại yếu mềm đến thế. Rốt cuộc ai lại có thể tàn nhẫn ép cô đến như thế?
Quang cảnh hỗn độn trước cửa bệnh viện, nhưng trong mắt Dĩ Mạch, xung quanh yên lặng như một vùng chết chóc. Lục Thiều Trì gạt các phóng viên đang vây lấy Dĩ Mạch ra, tiến đến ôm chặt lấy Dĩ Mạch, mặc cho cô vẫn đang không ngừng đập máy ảnh vào người anh.
Đám bảo vệ vẫn không ngừng tay, nện tới tấp lên người anh. Anh chau mày, không kêu một tiếng. Sao đám bảo vệ lại đánh người dã man như vậy, trên người anh còn có chiếc áo vest dày cộm mà vẫn thấy đau đớn tột độ, nói gì đến Dĩ Mạch chỉ mặc chiếc áo mỏng manh như thế? Anh vòng tay ôm lấy cô, cố gắng giữ chặt lấy bàn tay đang vung lên của cô, cánh tay cô chằng chịt vết thâm tím, có chỗ còn rớm chảy máu, hẳn là do lúc nãy có người cào cô. Những vết thương này như vết roi thử thách lòng kiên nhẫn của anh, Lục Thiều Trì khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua đám phóng viên.
Đám phóng viên ở hàng đầu khựng lại trước ánh mắt của anh, nó không điên cuồng, giận dữ mà lạnh lẽo như băng giá. Đám phóng viên lùi lại, chỉ có những người không biết sống chết gì ở phía sau vẫn đang cố nhao lên bấm máy. Trong lòng Thiều Trì, Dĩ Mạch đã dần yên, nhưng cô vẫn run rẩy cùng cực. Cô thở hổn hển, sự nhẫn nại của cơ thể và tinh thần đều đã đến cực điểm, nghe tiếng thở khó nhọc của cô, Lục Thiều Trì cũng nhói đau trong tim.
“Bố tôi không tự sát trốn tội, bố tôi không hề nhận hối lộ!”. Chỉ tại cô, tất cả là lỗi của cô. Cô đáng chết, kẻ đáng chết là cô!
“Dĩ Mạch, anh tin em. Đừng sợ, ổn rồ