Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
h ngắt, ánh mắt thất thần hướng về anh, nỗi tuyệt vọng trong đáy mắt cô như chiếc kim thêu rất mảnh đâm sâu vào tim anh nhức buốt.
“Anh đừng đi, đừng bỏ mặc em”. Cô van xin như đứa trẻ, sự quỵ lụy đó, anh chưa từng gặp bao giờ.
“Anh không đi. Ngoan, anh tiêm cho, rồi em ngủ một giấc nhé?”. Lục Thiều Trì cúi xuống gần cô, anh nâng khuôn mặt cô lên, khẽ tì trán mình vào trán cô. Anh muốn cô nhìn anh, anh muốn cô yên tâm.
“Có phải nếu em tỉnh lại thì anh sẽ không còn đây nữa không?”. Cô không dám chắc liệu mình có bị bỏ rơi lần nữa hay không. Mọi người từng rất yêu thương cô nhưng cuối cùng đều bỏ cô mà đi, để cô lại một mình trong bóng tối.
“Không, anh đảm bảo, chỉ cần em mở mắt ra là sẽ thấy anh ngay”.
Lục Thiều Trì nhìn Dĩ Mạch nhưng không tìm được điều gì trong ánh mắt cô. Cô ngang bướng nhốt mình trong hồi ức, yếu đuối như một đứa trẻ.
Y tá tiêm thuốc cho cô, lúc mũi tiêm đâm vào da thịt, Dĩ Mạch hơi giật mình. Không như trước kia toàn nhõng nhẽo kêu đau, không như trước kia càu nhàu kỹ thuật của y tá không tốt, không như trước kia lớn tiếng mách Trần Sở Dương bắt nạt cô. Cô quá ngoan ngoãn, Dĩ Mạch vừa ghê gớm vừa hoạt bát sôi nổi trước kia, giờ ngơ ngác ngây dại như con rối gỗ tuột khỏi dây. Bộ dạng khẽ khàng của cô khiến anh bất lực và hoảng sợ. Anh sợ cô không thoát ra được khỏi cõi mơ hồ, anh sợ cô không bao giờ tỉnh lại nữa, anh sợ mất cô.
“Ở đây có y tá là được rồi, con theo mẹ vào văn phòng, mẹ có chuyện nói với con”. Viện trưởng lạnh lùng đứng bên cạnh cuối cùng cũng chịu mở miệng. Bà có vẻ sốt ruột, giọng điệu ra lệnh đó khiến Lục Thiều Trì bất giác chau mày.
“Con phải ở đây với Dĩ Mạch, nếu tỉnh lại không nhìn thấy con, cô ấy sẽ sợ”.
“Con bé này điên rồi, con cũng muốn điên một thể với nó luôn sao?”.
“Cô ấy không điên, đám người bên ngoài mới điên. Con không muốn nói chuyện này với mẹ, cô ấy cần nghỉ ngơi, mẹ ạ”. Lục Thiều Trì bế Dĩ Mạch lên giường, lạnh nhạt đáp lời người phía sau lưng, không buồn quay đầu lại.
“Con thế này là thái độ gì! Từ bé đến lớn con không bao giờ làm trái ý mẹ, giờ vì một đứa con gái mà con dám cãi mẹ sao? Mẹ nuôi con bao nhiêu năm? Con quen nó được mấy năm? Con có hiểu rõ nó không? Con biết nó đã gây những chuyện gì không?”.
“Con xin lỗi, những chuyện đó sau này nói sau, mẹ làm Dĩ Mạch sợ đấy”. Nghe thấy Tiêu Nhân Tâm quát tháo, Dĩ Mạch co vào trong chăn.
“Nói sau? Con biết đám báo chí đó viết về con thế nào không? Con trai của Tiêu Nhân Tâm - chủ nhiệm khoa tim mạch của bệnh viện, lại quấn lấy một con bé hư hỏng. Con bảo mẹ phải đối mặt với những lời đàm tiếu đó thế nào đây?”.
“Dĩ Mạch không phải là cô gái hư hỏng, cô ấy là con dâu tương lai của mẹ”. Lục Thiều Trì rõ ràng không hài lòng với cách gọi của bà.
“Con vì một con điếm mà đối xử với mẹ như thế sao?! Con dâu? Không đời nào! Mẹ dứt khoát không cho phép con trai mình lấy một con điếm!”.
“Mẹ, đủ rồi!”. Lục Thiều Trì gằn giọng, cắt ngang tiếng quát tháo của mẹ. Anh nhìn người mẹ đứng ở cửa, mắt vằn tia máu, gân xanh nổi đầy trên trán. Tiêu Nhân Tâm bị bộ dạng này của Lục Thiều Trì làm bất ngờ, bà há hốc miệng nhưng không biết nên nói gì.
“Cô ấy không phải là gái điếm”.
“Nó không phải là điếm thì là cái gì? Nó là đứa con gái hạ tiện. Nó tham tiền của con, nó vì bài báo mà không từ thủ đoạn nào, thậm chí còn lợi dụng cả con!”.
“Được, cô ấy là con điếm thì con mẹ là khách mua, cô ấy hạ tiện, con cũng chẳng cao quý gì. Nếu trong mắt mẹ quan hệ của bọn con chỉ là một cuộc mua bán, thì con cho mẹ biết, chuyện làm con vui nhất là được cô ấy lợi dụng”.
“Bốp!”. Một tiếng đanh gọn vang lên trong phòng bệnh. Lục Thiều Trì cười nhạt ngẩng cao đầu, vết tay tím đỏ dần dần hiện rõ trên mặt anh. Tiêu Nhân Tâm nhìn bàn tay mình, bà... lại giận dữ ra tay đánh con trai mình.
Dĩ Mạch vụt mở to mắt, không phải là cô không nhìn thấy, không phải không nghe thấy. Lục Thiều Trì chưa bao giờ ăn nói như thế với người khác, Thiều Trì như thế này không phải là người cô quen biết.
Anh đang nói gì? Tại sao người phụ nữ thanh nhã ấy lại nổi giận tát anh? Cô không muốn nghe, nhưng từng từ họ nói ra đều rõ ràng như thế, cô không thể không nghe thấy.
Bà ta nói cô là gái điếm, là đứa con gái hạ tiện.
Không! Cô không phải gái điếm! Cô không phải!
“Con xem đi, đây là ảnh của một đứa con gái ngoan sao? May mà số ảnh này còn chưa đến tay đám phóng viên đó, nếu không nó biết mặt ngay! Bố nó nhận hối lộ, cảnh sát đến nhà để bắt thì tự sát trốn tội, giờ nó lại ăn cắp bệnh án của bệnh viện. Đứa con gái như thế mà con còn bênh nó!”.
“Mẹ, mẹ biết gì rồi?”. Lục Thiều Trì cảnh giác nhìn Tiêu Nhân Tâm, số ảnh bà ném ra, bức nào cũng rất lõa lồ, anh nhìn mà tay run lên. Sao bà lại có những bức ảnh này? Quá khứ của Dĩ Mạch sao bà lại biết rõ thế?
“Giờ con lại quay sang chất vấn mẹ sao? Những tấm ảnh này đều là thám tử tư đưa cho mẹ. Phải, mẹ cho người điều tra nó, đó là vì muốn tốt cho con. Mẹ muốn biết rốt cuộc thì đứa con gái này có gì xứng đáng để con vứt tất cả chạy sang Mỹ làm cá