Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
i. Em có đói không? Chúng ta đi ăn nhé?”. Lục Thiều Trì nhẹ nhàng an ủi cô, chỉ sợ mình lỡ miệng khiến cô gái yếu ớt này thêm sợ hãi.
“Cô An Dĩ Mạch, còn một việc nữa”. Trong đám người bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng, có phần hả hê.
“Xin hỏi cô đã xem số báo này chưa? Đúng một ngày trước khi bố cô tự sát, số báo này đã đăng một bài viết. Tôi nghĩ có lẽ cô nói đúng, bố cô tự sát không phải vì ông ấy nhận hối lộ, mà là vì cô! Vì cô làm ông ấy không còn mặt mũi nào sống tiếp”.
Một tờ báo được đưa đến trước mặt Dĩ Mạch, Lục Thiều Trì vừa định đưa tay ngăn lại, Dĩ Mạch đã giật lấy tờ báo. Cô ngây ra nhìn mấy giây, đôi mắt trống rỗng, rồi bỗng nhiên cô xé tan tờ báo.
“Anh ở báo nào?”. Lục Thiều Trì khẽ vỗ vai Dĩ Mạch an ủi cô. Anh nhìn xoáy vào bộ mặt điềm nhiên của phóng viên đó, thật nực cười, rõ ràng là đi hại người khác, mà cứ làm ra vẻ trừ hại cho dân?
“Sao? Định đe dọa tôi à? Tôi không phải nhân viên ở bệnh viện các vị, không việc gì phải sợ anh”.
“Tôi không cần biết anh ở báo nào, cũng không cần biết hôm nay ai gọi các người đến, nếu anh còn quấy rối bạn gái tôi thì tôi nhất định sẽ kiện cho đến khi anh mất việc! Tôi cảnh cáo anh, chớ có chọc giận tôi. Đối phó với loại phóng viên tầm thường như anh, tôi chắc chắn làm được”. Lục Thiều Trì nhìn gã phóng viên chằm chằm, gương mặt hắn ta thoáng chút sợ hãi, nhưng cố gắng che đậy. Không thể không công nhận Lục Thiều Trì rất có uy, khi anh đã nổi giận thì những lời cảnh cáo vừa rồi không phải là chuyện đùa.
“Anh dám đe dọa phóng viên, tôi nhất định sẽ đưa chuyện này lên báo! Bạn gái anh dám làm sao còn sợ người ta nói? Mới học cấp ba mà đã tham tiền làm gái bao. Thảo nào giờ cô ta quen dùng thủ đoạn này lấy tin tức!”. Tay phóng viên cười nhạt, lời lẽ khốn kiếp của hắn khiến Dĩ Mạch run rẩy. Mặt Lục Thiều Trì trắng bệch, tay phóng viên này vừa nói gì?
“Tôi không vì tiền! Là bọn họ hè nhau lừa tôi, là ông ta định cưỡng bức tôi! Họ không cho tôi nói ra, không được nói... Tôi không tham tiền, không phải vì tiền chuyện gì cũng dám làm, tôi chẳng làm gì hết! Mộ Hàn, anh hãy tin em, tin em!”.
“Dĩ Mạch, em nhìn anh. Anh là Thiều Trì, Lục Thiều Trì! Là đốc tờ Lù! Em nhìn rõ đi. Không ai được phép làm hại em, bắt nạt em. Anh tin em, em nói gì anh cũng tin”. Lời của cô khiến anh sửng sốt. Anh chưa từng nghe Dĩ Mạch nhắc đến quá khứ của cô, cô luôn luôn vui vẻ hoạt bát, nếu cô không nói, anh sẽ không bao giờ biết trong tim cô còn chôn giấu thương tích nặng nề như thế.
“Thiều Trì... anh sẽ mãi mãi tin em phải không? Cho dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng không bỏ rơi em phải không? Anh sẽ không giống họ, những người đó không cần em nữa, phải không?”. Dĩ Mạch túm lấy cánh tay anh, tựa như nắm lấy cọng rơm cứu mạng. Ánh mắt cô trống rỗng và tuyệt vọng, Lục Thiều Trì chưa từng thấy cô như thế này, tim anh quặn thắt nhưng không biết làm sao.
“Anh tin em, anh sẽ không bỏ rơi em”.
“Là em hại mẹ, nếu không phải vì tờ báo đó, mẹ đã không chết. Là em làm mẹ tức chết, em còn hại chết cả bố, là lỗi của em hết, tại em. Kẻ đáng chết nhất là em, sao em lại chưa chết?!”.
“Dĩ Mạch, em nhìn anh. Em nghe anh này, không phải tại em. Chúng ta không nghe họ nói nữa, được không?”.
“Tất cả là lỗi của một mình em, em tưởng không nghĩ đến là được. Có phải em chết là mọi chuyện sẽ ổn không?”. Cô thì thầm, giây phút này, cô thật sự hy vọng mình chết đi, không muốn nghĩ, không muốn nghe.
“Bạn gái tôi cần khám bệnh, nếu các người không tránh ra thì tôi sẽ không nương tay đâu”. Thấy tinh thần Dĩ Mạch càng lúc càng tồi tệ, Thiều Trì bế cô lên. Đám phóng viên đó muốn cản anh lại, nhưng họ đã kịp nhìn thấy ánh mắt sắc như dao đầy vẻ nguy hiểm của anh.
“Bác sĩ Lục Thiều Trì, anh bảo vệ cô ta như vậy có phải là đã chứng minh cho những phỏng đoán của chúng tôi?”. Đám phóng viên ngoan cố chuyển mũi nhọn sang anh, định lấy anh ra làm đề tài để phóng bút. Cô gái trong lòng anh đã bất tỉnh, sức nhẫn nại của Lục Thiều Trì đã lên đến cùng cực.
“Phỏng đoán? Đây là phỉ báng! Tôi là bác sĩ của Bệnh viện Nhân Tâm, các người đang cản trở tôi cấp cứu bệnh nhân, xin mời tránh ra ngay, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”. Lục Thiều Trì vừa dứt lời, tiếng còi xe cảnh sát đã vang lên, đám người hoảng loạn dạt ra, Thiều Trì hơi ngơ ngác quay đầu lại, Viện trưởng Tiêu Nhân Tâm đang đứng ở ngay cửa bệnh viện.
“Tôi đã gọi cảnh sát rồi, đây là bệnh viện, không phải là chỗ họp báo. Các vị đã làm phiền bệnh nhân của chúng tôi rồi”. Tiêu Nhân Tâm lạnh lùng nói, bà lướt qua Lục Thiều Trì và Dĩ Mạch trong lòng anh bằng ánh nhìn vô cảm.
Không khí lạnh lẽo của bệnh viện pha lẫn mùi thuốc sát trùng hăng hắc. Dĩ Mạch co rúm trong lòng Lục Thiều Trì, cô sợ thứ mùi này. Có những ký ức đã phai nhạt không còn dấu tích gì, nhưng có những thứ mùi mà cả đời cô không thể quên.
Bác sĩ đến khám cho cô, nhưng vừa chạm vào người thì cô đã run bắn, hơi thở gấp gáp, rúc đầu vào trong áo vest của Lục Thiều Trì, anh chỉ còn biết đứng bên khẽ gọi tên cô. Trên mặt cô mồ hôi đổ thành giọt, người lạn