Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.
i nghiên cứu quỷ quái đó”.
“Cảm ơn mẹ đã vì con, cảm ơn cái tát của mẹ”. Lục Thiều Trì cười mỉa mai.
“Con đúng là điên rồi!”. Tiêu Nhân Tâm giận dữ chỉ tay vào Lục Thiều Trì, ngón tay bà run run vì tức giận. Bà nhìn Dĩ Mạch đang nằm im trên giường, ánh mắt đầy tâm trạng, môi mím chặt, tựa như đang nhìn kẻ thù truyền kiếp của mình.
“Quả nhiên là con của con hồ ly tinh, đám đàn ông này đều điên hết cả rồi”. Bà giận dữ bỏ đi, sập cửa phòng bệnh đánh rầm. Nghe tiếng cửa sập, Dĩ Mạch không nén nổi run lên bần bật.
“Dĩ Mạch, không sao đâu. Anh luôn ở bên em, cho dù cả thế giới không tin em, anh vẫn tin”. Lục Thiều Trì cúi xuống bên giường, ôm cô vào lòng. Dĩ Mạch im lặng, nước mắt lăn xuống theo khóe mắt, ướt đẫm cả khăn phủ gối. Lời của Lục Thiều Trì cô nghe rõ từng câu từng chữ. Anh nói anh tin cô, anh đã xem những bức ảnh đó mà vẫn tin cô. Trên thế giới này cuối cùng cũng có người chịu đứng bên cô, cho dù có phải chống lại cả thế giới. Lặng lẽ khóc, rồi những cảm xúc dồn nén đã lâu ào ào tuôn ra, tiếng khóc càng lúc càng lớn, cuối cùng vỡ òa ra. Có lẽ, cô cần một lần khóc hết mình, khóc cho ra tất cả những ấm ức bao năm qua.
“Thiều Trì, em bị mắc bệnh tim rất nặng giống mẹ. Hồi đó mẹ nằm ở Bệnh viện Nhân Tâm, tiền phẫu thuật lên đến năm trăm nghìn tệ. Để chữa bệnh cho mẹ, bố đã phải bán nhà, cả nhà em toàn ở nhà thuê, nhưng vẫn không biết đi đâu, làm gì để kiếm được khoản tiền như thế. Về sau có người nói có thể giúp em, nói quan hệ của bà ấy với Viện trưởng Bệnh viện Nhân Tâm rất tốt, có thể giúp em tìm bác sĩ. Em tưởng thật nhưng không dám nói với Mộ Hàn, vì Mộ Hàn rất hận bà ấy, em sợ anh ấy biết em đã gặp bà ấy sẽ tức giận. Vì thế hôm đó bà ấy hẹn bác sĩ và em gặp nhau ở khách sạn, nói bàn chuyện mổ cho mẹ. Em không nghĩ gì cả”. Dĩ Mạch bỗng nín khóc, cô nhìn Thiều Trì, ánh mắt không chút nghi ngại, chầm chậm kể lại câu chuyện cũ cả đời cô không muốn nhớ lại.
“Lúc đó bà ấy không ở trong phòng, nhân viên phục vụ mở cửa cho em, em chờ bà ấy trong phòng. Sau đó, một người đàn ông say rượu lao vào xé quần áo của em. Em dùng cặp sách đập lão, lão nổi giận liền đánh em, đánh rất ghê. Em sợ quá kêu cứu, lão liền bóp cổ em. Em tưởng mình sắp chết rồi thì người đó đến. Bà ta vừa thấy đã tát em tới tấp, nói bà ta có lòng tốt giúp em tìm bác sĩ, vậy mà em lại không biết xấu hổ quyến rũ chồng bà ta. Em...”. Dĩ Mạch giấu mặt vào trong gối, vai run run, kể lại những ký ức như một cuộc tra tấn ấy.
“Dĩ Mạch, đừng nói nữa, không cần nói gì nữa. Em cứ nghỉ đi, chuyện đã qua rồi, tất cả đều không còn quan trọng nữa”.
“Nếu bây giờ em không nói với anh, thì sau này em sẽ không còn dũng khí nói ra nữa. Thiều Trì, trước kia em không nói, không phải là muốn lừa anh, em thật sự...”. Cô cắn môi, trong lòng thấy buồn bã, không biết nên kể tiếp thế nào.
“Bà ta nói họ có vai vế ở Vân Trạch, việc này không thể đồn ra ngoài. Bà ta gọi người đến, nói phải cho em một bài học, em sợ quá. Sau có mấy người đàn ông đến, em không biết họ định đưa em đi đâu, em thấy họ rất hung dữ, rất đáng sợ. Trên người họ có hình xăm, em mới cỉ thấy người như thế trên tivi. Họ muốn em lên xe với họ, em không dám chống lại. Họ đưa em đến nhà kho, sau đó... sau đó...”.
Cô bỗng nắm chặt khăn phủ gối, ánh mắt rơi vào phía xa, toàn thân run rẩy.
“Dĩ Mạch, đừng kể tiếp nữa, kết thúc rồi, quên đi!”.
“Chưa kết thúc đâu, em tưởng mình có thể quên, em tưởng mình chỉ ngày ngày sống vui vẻ thì mọi việc trước kia có thể xóa sạch. Nhưng không phải thế, những chuyện đó cứ bám theo em suốt, ngay cả trong mơ! Trong nhà kho, họ ép em chụp ảnh, sau đó đưa em năm trăm nghìn. Em không nhận, sao em lại có thể nhận được chứ? Em nhận số tiền đó thì còn ra gì nữa? Em thành cái gì! Em không nhận, họ liền đánh em, đánh suốt một buổi tối, họ nói em không nhận tiền thì sẽ không giữ mồm, phải cầm tiền họ mới tin em sẽ im lặng. Cuối cùng em... phải nhận số tiền đó.
“Em nghe anh nói, đấy không phải lỗi của em, em đừng tự trách mình nữa”. Anh không giúp được cô, chỉ biết nhìn cô chìm đắm trong nỗi đau mà không thể kéo cô ra.
“Em còn nói dối, em nói cả buổi tối không về nhà là ở với Mộ Hàn. Em không ngờ lúc em lên xe với đám đàn ông đó thì đã bị chụp lén, đám phóng viên còn bôi nhọ em không ra gì. Bố giận lắm, nói ông không có đứa con gái không biết xấu hổ như em. Nhưng em không dám nói ra sự thực, em quá sợ, em sợ chết, đáng ra em phải nói, chỉ cần em chịu nói sự thực, mọi chuyện đã không xảy ra. Là em hại chết bố mẹ, là em làm Mộ Hàn bỏ đi, tất cả là lỗi của một mình em! Xin lỗi, Thiều Trì, xin lỗi...”.
“Người phải xin lỗi là anh, Dĩ Mạch, không phải tại em, là tại anh. Anh không gặp em sớm hơn một chút, làm em phải chịu khổ. Dĩ Mạch, em nhìn anh đi, cho anh biết, người đó là ai? Chúng ta báo cảnh sát...”.
Người Dĩ Mạch run lên, cô đẩy Lục Thiều Trì ra, giấu mình vào trong chăn. Cô cắn chặt môi, không chịu nói một câu. Nhìn bộ dạng hoảng hốt của cô, tim Lục Thiều Trì đau thắt.
Với quá khứ không có anh đó, anh không muốn hỏi nữa.
Với tươ