XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.

ng lai... anh và Dĩ Mạch còn bao nhiêu ngày nữa đây?






Tình yêu sâu nặng
Dĩ Mạch, em có biết em là một thiên thần không? Thế giới này thay đổi quá nhanh, đã không còn sự trong sáng, thánh thiện của em nữa. Lục Thiều Trì cúi người, hôn nhẹ lên trán cô. Thực ra, anh cũng không xứng với em. An Dĩ Mạch, ba chữ này quý giá là vậy, anh sao có thể không trân trọng?
Chiếc đồng hồ treo ở đầu giường bệnh kêu tích tắc, tích tắc.
Lúc Dĩ Mạch thiếp đi trong lòng anh, Lục Thiều Trì nghĩ đến Tiêu Nhân Tâm. Khi sập cửa bỏ đi, mặt bà tái nhợt không sắc máu. Anh chưa từng nghĩ quá khứ của Dĩ Mạch có thể có quan hệ gì đến bà, nhưng anh cũng không thể không ngờ vực, nếu sự thật đều như Dĩ Mạch nói, thì Tiêu Nhân Tâm chắc chắn không thể lấy những tấm ảnh khỏa thân cô bị chụp trong nhà kho từ tay thám tử tư. Một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu anh, chuyện hồi đó có liên quan đến mẹ không? Kẻ nói sẽ giúp mẹ Dĩ Mạch tìm bác sĩ, kẻ có quan hệ thân thiết với Viện trưởng Bệnh viện Nhân Tâm rốt cuộc là ai?
Cũng là con người, sao họ lại có thể nhẫn tâm đến thế? Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì khiến họ ra tay với một học sinh cấp ba? Anh không dám nghĩ đến, hồi đó Dĩ Mạch mới có mười mấy tuổi đã chịu đựng bao nỗi đau đớn như thế. Suýt nữa thì bị cưỡng bức, bị ép chụp ảnh khỏa thân, bị đánh đập, bị đe dọa, bị tổn thương và bị vứt bỏ. Trong lòng cô nhiều đau khổ như thế mà một từ cũng không nói. Cho dù bị oan ức, bị hiểu lầm, cô cũng chỉ có thể cắn răng không nói một từ. Hồi đó cô chỉ là một đứa trẻ...
Cho anh xem những bức ảnh này là để anh nản lòng rút lui, chứ không phải để anh nghi ngờ, đoán già đoán non. Tiêu Nhân Tâm hiểu rõ con trai mình hơn bất kỳ ai, bà biết anh sẽ không bỏ cuộc, vì thế nên những đòn này chỉ là cảnh cáo. Nếu anh tiếp tục, Dĩ Mạch sẽ phải đối mặt với những chuyện còn tồi tệ hơn.
Nhưng bà đã sai.
Bà không hiểu Lục Thiều Trì hiện giờ. Lục Thiều Trì trước kia rất biết che giấu mọi thứ, việc gì cũng tỉnh táo suy tính, biết thỏa hiệp, biết nhường bước. Nhưng Lục Thiều Trì bây giờ sẽ không thể, tuyệt đối không thể từ bỏ Dĩ Mạch. Dĩ Mạch là điều duy nhất Lục Thiều Trì không thể nhường bước. Nhìn thấy những bức ảnh này, anh chỉ xót xa, chỉ thương cảm và chỉ thêm yêu quý cô.
Anh hận mình xuất hiện quá muộn, không ở bên cô khi cô cần nhất. Vậy thì sau này, anh càng không thể để cô chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.
Anh mím chặt môi, lấy điện thoại ra, bấm nhanh bàn phím.
“Alô, trưởng phòng Lý phải không? Vâng, cháu là Lục Thiều Trì. Nghe nói gần đây bác được bế cháu rồi, chúc mừng bác. Không có gì ạ, bác là chiến hữu cũ của bố cháu mà, phận con cháu thăm hỏi bác là chuyện phải làm. Vâng, báo cáo kiểm tra sức khỏe của bác đã có rồi ạ, mai cháu muốn mời bác ăn bữa cơm để nói rõ ràng với bác, cháu đã đặt bàn ở Quân Duyệt rồi, bác nhất định đến nhé”.
Lúc gọi điện thoại anh vẫn cười, nhưng vừa gác máy thì trong nháy mắt, không khí trong phòng tựa như đông cứng lại theo nét mặt lạnh băng của anh.
“Alô, tôi là Lục Thiều Trì, đặt cho tôi một bàn ở Quân Duyệt, loại đắt nhất ấy. Ngày mai tôi cần chủ bút của tất cả các báo đài ở Vân Trạch, đại diện các đài truyền hình, phát thanh đều phải có mặt! Tôi không cần biết anh dùng cách nào, làm ngay cho tôi!”.
Dĩ Mạch, những gì họ nợ em, anh sẽ bắt họ từng người, từng người một phải trả giá gấp đôi.
Mưa ngoài cửa sổ bay lất phất, bánh xe phủ một lớp hơi nước, lên đường. Mưa giữa thu không lớn nhưng gió rất mạnh. Những vệt mưa mỏng mảnh tạt lên vách kính ngoài văn phòng, tí tách lăn xuống. Lục Thiều Trì đứng lặng trước vách kính, một tay đút trong túi áo, quay lưng về phía những người đứng đằng sau, lặng im không nói gì.
Anh im lặng, mọi người cũng không dám cất tiếng, ai cũng biết Chủ nhiệm Lục đang bực bội.
“Tại sao lại không hẹn được bọn báo chí? Tại sao đại diện của đài truyền hình đều đang bận? Giờ nghỉ trưa thì bận cái gì?”.
“Choang!”. Ống bút sơn mài trên bàn làm việc bị anh gạt mạnh xuống đất. Cậu nhân viên giật mình run bắn, Chủ nhiệm Lục thường ngày lịch thiệp nhã nhặn là thế mà khi nổi nóng lên thì đúng là ngang ngửa với Viện trưởng.
“Chủ nhiệm Lục, có thể hẹn lại...”. Cậu nhân viên phòng tuyên truyền lau mồ hôi, người đàn ông phía trước mặt mày tối sầm, đúng là còn đáng sợ hơn cả Viện trưởng Bệnh viện Nhân Tâm. Ánh mắt lạnh băng đó chỉ cần lướt qua là lưng cậu đã lạnh toát.
“Hẹn lại? Anh cũng nói thế với Viện trưởng à? Gọi Chủ nhiệm của anh đến đây!”.
“Viện trưởng gọi Chủ nhiệm em đến văn phòng rồi ạ”.
Lục Thiều Trì khẽ nheo mắt lại, đầy nguy hiểm. Tay anh đặt trên đống giấy tờ bên cạnh, các ngón tay chầm chậm nắm lại, các khớp tay nổi màu trắng xanh. Mấy tờ giấy nhăn nhúm lại dưới các ngón tay anh.
“Roẹt!”. Có tiếng giấy rách toạc, Lục Thiều Trì lúc này mới chịu buông tay. Ánh mắt sắc lạnh của anh quét qua từng người trong phòng. Ánh mặt trời nhợt nhạt bên ngoài điểm xuyết thêm hơi lạnh cho đôi mắt sẫm màu mực của anh.
“Giờ em gọi lại cho p