XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

c về anh và Dĩ Mạch, nó không chỉ là một trò giải trí, nó còn là ký ức của riêng họ.
Trong trò chơi, nhân vật của Vân Mộ Hàn là tướng quân thiếu niên, giáp bạc hia vàng, bên hông đeo gươm dài ba thước, kiêu hãnh trên lưng ngựa, chỉ huy thiên binh vạn mã bày trận tiến công. Nhân vật của Lục Thiều Trì là hiệp khách áo đen, mặt nhuốm phong trần, áo dài phấp phời trong cuồng phong, đầy vẻ hào sảng. Trước mặt là những hiệp khách huynh đệ do chàng chỉ huy, bình thản đứng đó, chờ đợi binh sĩ quân địch đánh tới. Tiếng kim khí chạm vào nhau dội lên âm thanh rung chuyển, cả hai người đều bất giác chau mày.
Tiếng chém giết vang trời, bên ngoài những trận địa gươm đao, tuyệt thế hồng nhan đứng đó. Xiêm y màu thiên thanh, áo choàng màu tím nhạt, phấn son kiều mỵ nở nụ cười phù dung, ngọc như nước áo như trăng. Lúc này, nàng mỉm cười, leo lên ngựa của hiệp khách, chàng tướng quân chỉ còn cách giương mắt dõi theo vó ngựa tung bụi bay mù trời.
Đã mất hồng nhan lại thiệt quân binh, ngoảnh lại giang sơn mỹ nhân đều đã mất. Dù chỉ là trò chơi, kết quả vẫn khiến người khác phải nhỏ lệ.
“Không thể thế được, sao anh lại thắng!”. Vân Mộ Hàn vùng đứng dậy, không ai biết rõ trò chơi này hơn anh. Ai thua thì được, nhưng anh thì không thể.
“Sao anh lại hỏi tôi sao lại thắng mà không tự hỏi mình sao lại thua?”. Lục Thiều Trì tắt màn hình, trong nháy mắt, miền đất hư ảo đẹp đẽ phồn hoa đó biến thành một mảng đen ngòm.
“Trò chơi này là do anh thiết kế, nhưng chưa chắc anh đã biết rõ nhất. Giống như anh có thể có rất nhiều kỷ niệm với Dĩ Mạch, nhưng anh vẫn không hiểu cô ấy”.
“Anh nói gì?”.
“Vừa rồi anh hỏi tôi, nếu anh thắng thì tôi có rời bỏ Dĩ Mạch hay không? Giờ tôi thắng rồi, anh có cược nổi không?”.
“Tôi nói cho anh biết, Dĩ Mạch không phải là thứ để anh hay tôi đặt cược. Anh chớ có mơ!”. Vân Mộ Hàn cố gắng kiềm chế, ngăn không cho mình vung nắm đấm.
“Rốt cuộc thì anh tự tin cái gì? Tôi biết chờ đợi hơn anh, dù anh và cô ấy có rất nhiều kỷ niệm với nhau. Không sao cả, tôi có thể chờ cô ấy quên anh”.
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”. Vân Mộ Hàn trừng trừng giận dữ.
“Tôi muốn nói tôi rất hận anh sao lại đối xử với cô ấy như thế. Vân Mộ Hàn, anh không có tư cách yêu Dĩ Mạch! Tôi không có thời gian chơi với anh nữa, Dĩ Mạch còn đang đợi tôi”. Lục Thiều Trì xem đồng hồ, không còn sớm nữa rồi.
Vân Mộ Hàn phừng phừng đấm thẳng vào màn hình máy tính. Đây là lần thứ hai anh cảm thấy thất bại thế này. Lần đầu tiên là buổi chiều năm thứ tư đại học, trong cuộc cãi cọ giữa anh và Dĩ Mạch. Lúc đó Dĩ Mạch đã nói, Vân Mộ Hàn, chúng ta chia tay đi. Lúc cô quay người, thậm chí không ngoái lại nhìn anh, vẻ tuyệt tình đó, vẻ nhẫn tâm đó anh không thể nào quên. Chiều hôm ấy, anh chỉ nghe thấy hai tiếng “chia tay” vang lên rõ ràng đanh gọn, như cái tát giáng vào mặt anh.
Hôm nay Lục Thiều Trì hỏi rốt cuộc anh tự tin cái gì? Phải, từ sáu năm trước, anh đã thua hoàn toàn, anh còn tự tin gì nữa? Nỗi nhục này khiến anh chỉ muốn bỏ chạy. Không khí trong hàng Internet đặc sệt, anh rảo nhanh bước chân, chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi đang đè nặng lên mình.
Vừa bước đến cửa, ông chủ hàng đã chặn anh lại, đòi anh bồi thường chiếc màn hình tinh thể vừa bị anh phá hỏng. Anh không mang tiền mặt, chỉ hỏi một câu có quẹt thẻ được không. Ông chủ phẫn nộ nói: “Nhãi ranh chọc tức ta à? Trả tiền ở quán net còn đòi quẹt thẻ?”. Vân Mộ Hàn không muốn lằng nhằng với ông ta, rút tập séc ra ký đánh roẹt, con số bên trên đủ để mua mấy chiếc máy tính cao cấp nhất. Chẳng ngờ ông chủ quán không chịu nhận séc cũng không chịu cho Vân Mộ Hàn đi, túm chặt lấy áo anh, chửi mắng đe dọa làm cho anh thật bẽ mặt.
“Ông có buông ra không?”. Tâm trạng vốn đã tệ, giờ còn bị người khác làm phiền vô lối, anh càng nổi nóng hơn.
“Nhãi ranh phách lối cái gì!”. Ông chủ cửa hàng quát.
Vân Mộ Hàn ngẩng phắt đầu, đôi mắt rực lửa trừng trừng nhìn đối phương. Sự khinh thường đó khiến chút lý trí cuối cùng của anh vỡ vụn. Một cú đấm vung lên, sau một tiếng kêu thất thanh, cả cửa hàng net bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Bảo vệ lao chặt vào giữ lấy Vân Mộ Hàn, anh cũng không biết mình đang bị đánh hay đang đánh người khác. Tựu trung lại, khi cảnh sát đến, anh và một số người xung quanh đều đã sưng mặt. Ngồi trong xe cảnh sát, anh định rút điện thoại gọi luật sư, nhưng nghĩ đến việc hôm nay anh buồn bã bất cần tắt điện thoại.
Nghe tiếng còi xe cảnh sát hụ vang, nhìn Vân Trạch qua song sắt cửa xe cảnh sát, Vân Mộ Hàn chưa từng nghĩ mình lại có ngày như thế này, thất thế hoàn toàn vì cô gái đó. Anh xoa xoa khóe miệng thâm tím, đã bao lâu không đánh nhau rồi? Hoa ra, bây giờ mình vẫn còn có thể gây ra những chuyện ấu trĩ như thế này.
Lúc rời khỏi hàng Internet, bước chân của Lục Thiều Trì hơi loạng choạng. Nếu là trước kia, anh tuyệt đối không thể nói những lời đó với Vân Mộ Hàn, càng không thể hiện tính khí thất thường như hôm nay. Hơi thu mát mẻ nhưng anh chỉ thấy lạnh. Thắng Vân Mộ Hàn anh lại không hề thấy vui, thậm chí còn cảm thấy chẳng vẻ vang gì. Trò chơi