Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1745 lượt.

iều Trì chống cửa khẽ gọi, vì bị đâm xe, chân anh hiện giờ đi lại còn khó khăn, lúc nói thấy chóng mặt.
“Thiều Trì”. Cô gái quay lại, khuôn mặt nghiêng nghiêng ẩn trong bóng tối dần dần sáng tỏ. Nhưng Lục Thiều Trì lại cảm thấy mặt mũi tối sầm một cách tuyệt vọng. Khuôn mặt thon gọn tinh tế, mắt mày như vẽ, môi đỏ răng trắng, khí sắc mạnh khỏe, cô gái trước mặt anh không phải Dĩ Mạch.
“Không hiểu? Anh có biết em vui biết bao nhiêu lúc cô Tiêu đưa món quà này cho em không? Em chờ ngày này bao lâu rồi anh biết không? Lúc đó em thấy mình từ bỏ tất cả về nước là đúng. Ai ngờ, đúng là em ngốc quá. Ngay từ đầu, em đã biết người như em với không tới nhà họ Lục. Nhưng em lại ngây thơ tưởng nhà anh không quan cách đến thế, không để tâm đến thân phận, hoàn cảnh của em. Em quá tin vào tình yêu, em tin anh sẽ kiên định như trước đây, cho dù cô Tiêu có phản đối đến mấy thì anh cũng vẫn ở bên em. Em đã tưởng tình yêu đích thực có thể vượt qua tất cả, nhưng em không ngờ, lúc em cố gắng thì anh lại buông tay, đính hôn với người khác”.
Cô giật mạnh cái nhẫn, ném vào người Lục Thiều Trì.
“Mười hai cara kim cương, nặng thế em đeo không nổi. Anh đem đi mà dụ mấy tiểu thư quý tộc danh giá”.
“Hân Nhan, anh nghĩ em hiểu lầm rồi. Giữa chúng ta từ trước đến nay chưa từng có tình yêu”.
“Anh nói gì? Sao anh lại có thể nói như thế? Cho dù anh có muốn lấy người khác thì cứ nói một câu với em là được. Sao anh lại có thể xóa bỏ cả quá khứ của chúng ta? Nếu không phải là yêu thì vì sao trước đây anh lại tốt với em như thế? Chẳng phải cô Tiêu vì tách chúng ta ra mà cố ý đưa em đi Mỹ bồi dưỡng? Giờ anh lại nói với em trước kia chúng ta không có gì, tất cả chỉ là hiểu lầm là sao?”.
“Anh không nghĩ ân cần với bạn bè là không phải. Hân Nhan, em xứng đáng được tốt hơn thế”.
“Hóa ra là em tự huyễn hoặc, em tưởng cô Tiêu giục em về nước, trao nhẫn cho em có nghĩa là cô ấy chấp nhận em rồi. Không ngờ cô ấy lại dùng cách này để sỉ nhục em, để anh đích thân làm em tuyệt mọi hy vọng. Đáng ra em nên sớm hiểu, một đứa con gái tầm thường như em dựa vào đâu mà đi đòi tình yêu của người khác”.
“Hân Nhan, cho dù anh không yêu em thì em vẫn là một người quan trọng trong cuộc đời anh. Anh không muốn em vì chuyện này mà phủ nhận quyền được hạnh phúc của mình. Anh nói rồi, em xứng đáng được tốt hơn thế”.
Mạc Hân Nhan ngẩng đầu, cô không nhận ra một chút giả tạo nào trong mắt Lục Thiều Trì, ánh mắt anh không hề né tránh, thẳng thắn thành thực. Phải, anh không yêu cô, rõ ràng không yêu. Điều này khiến cô càng tủi thân, Lục Thiều Trì, vì sao anh lại thẳng thắn như vậy? Không cho cô lấy một tia hy vọng nào?
“Hân Nhan, trên đời không chỉ có mỗi mình anh, và cũng không chỉ có mỗi một tình yêu. Lẽ nào em thật sự không nhận ra ai mới là người tốt nhất với em sao?”. Nói xong câu này, Lục Thiều Trì quay người bước luôn ra ngoài, anh đi hơi gấp, bên chân bị thương làm bước chân của anh hơi lảo đảo. Mẹ anh chắc chắn là biết tung tích của Dĩ Mạch, ba ngày anh hôn mê rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Vì đi quá nhanh, vết thương ở chân lại toạc ra lần nữa, thấm ra ngoài lớp băng quấn trắng tinh thành những đốm đỏ thẫm, trông rất đáng sợ. Khuôn mặt tuấn tú hơi nhợt đi, nhưng anh không cảm thấy đau vì có một nơi khiến tim anh còn đau đớn hơn cả vết thương... Giây phút đẩy cửa văn phòng Viện trưởng, anh đã đánh mất hết tất cả sức chịu đựng của mình.
“Dĩ Mạch đâu rồi mẹ?”. Anh nghe thấy giọng nói của mình lạnh lẽo không chút tình cảm, nếu người đứng trước mặt anh không phải là mẹ mình thì anh đúng là không biết mình sẽ gây ra chuyện gì.
“Con bị thương thì đừng có đi lung tung nữa, bản thân con cũng là bác sĩ, sao lại bất cẩn thế? Ngộ nhỡ để di chứng thì làm thế nào?”. Tiêu Nhân Tâm tiến đến một bước, đỡ lấy anh.
“Dĩ Mạch, cô ấy đâu rồi ạ?”. Người đứng trước mặt là mẹ anh, cho dù bà có làm gì, anh chỉ có thể chịu đựng, không thể oán trách điều gì.
“Cô ta có tay có chân, đi đâu mẹ làm sao mà biết được?”.
“Chiếc nhẫn sao lại ở trong tay mẹ?”.
“Cô ta trả lại cho mẹ, có lẽ cô ta cũng tự biết mình không xứng đeo nó, hoặc là cô ta không muốn đùa cợt với con nữa. Thiều Trì, mẹ biết trước kia mẹ can thiệp vào chuyện riêng của con quá nhiều, lần này Hân Nhan về rồi, con hãy gần gũi nói nhiều hơn, mẹ sẽ không phản đối chuyện của các con nữa”. Tiêu Nhân Tâm có vẻ sốt ruột, rõ ràng là bà không muốn tiếp tục lằng nhằng với vấn đề này.
“Sao mẹ lại gọi cô ấy về? Sao lại đưa cô ấy cái nhẫn con tặng Dĩ Mạch? Trước kia mẹ vẫn ghét bọn con thân thiết với nhau cơ mà? Giờ sao lại làm như thế này?”.
“Ai bảo mẹ ghét Hân Nhan? Mẹ ghét nó thì sao còn đưa nó đi Mỹ? Bố nó là cánh tay đắc lực của bệnh viện chúng ta, cũng là ân sư của con, sao mẹ lại ghét nó được? Con tưởng đứa con gái nào cũng nhơ bẩn như Dĩ Mạch sao?”.
“Sắp xếp nhiều việc như thế mẹ không mệt à? Dù thế nào thì cũng không ai thay thế được Dĩ Mạch. Cho dù người khác có tốt mấy thì đối với con đó chỉ là người khác, không phải cô ấy”.
“Con nhất định phải cãi lại mẹ à? Thiều Trì,


XtGem Forum catalog