Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
ía trước”. Lục Thiều Trì từ tốn nói, thân người dựa vào cột điện của anh dần thẳng lên. Ánh mặt trời sau lưng anh đổ bóng thành những đường nét tối màu của cơ thể. Anh ngẩng đầu nhìn từng dãy căn hộ, ánh sáng lóa mắt như tơ nhện đậu trên trán anh, tỏa ra phong độ ôn hòa. Vân Mộ Hàn nhìn theo ánh mắt anh. Trong con ngõ nhỏ yên tĩnh có nhà nuôi bồ câu, hàng đàn hàng đàn bồ câu đập cánh xếp hàng trên mái hiên. Tim anh chùng lại, tựa như sợi dây đàn lạc điệu rung lên những âm thanh khản đặc.
“Dĩ Mạch rất thích bồ câu”. Lục Thiều Trì khẽ nói.
“Chúng ta đi thôi”. Vân Mộ Hàn thấy bức bối trong lòng, Dĩ Mạch thích đồ ngọt, thích nước uống có gas, thích bồ câu, thích chơi trò RPG, những ý thích này của cô đã từng chỉ thuộc về anh, chỉ anh mới được biết. Nhưng giờ đã không còn như vậy nữa, người đàn ông ấy hiểu rõ cô hệt như anh ngày xưa, anh ta đã trở thành tình yêu mới của cô.
Đã đến giờ tan học, con ngõ càng lúc càng đông, học sinh đeo cặp sách đổ ra đường. Có lẽ do hai anh chàng đứng bên đường quá ư ưa nhìn, không ít kẻ dừng bước, hiếu kỳ nhìn ngắm họ. Một vài học sinh lao thẳng đến hàng Internet. Vân Mộ Hàn bất giác nhớ đến Dĩ Mạch, hồi đó cô cũng hối hả như thế.
Có mấy nữ sinh thì thào bình luận, loáng thoáng những “công” với “thụ”. Lục Thiều Trì ngán ngẩm nhìn họ, anh biết họ đang bàn tán gì, vì Dĩ Mạch cũng thế, đầu óc đầy những thứ này. Hồi trước có lúc đang ăn cơm, cô ôm cuốn truyện tranh không biết thuê được ở đâu xem say sưa thích thú, anh nhắc nhở cô nhưng cô vẫn không chịu sửa, cứ thế mải mê xem. Có lần, anh thật sự không nhịn nổi giật lấy cuốn truyện tranh để xem xem cô nàng này có cái gì trong đầu. Nhưng nội dung trong tranh khiến anh suýt nữa thì phì cả cơm trong miệng ra. Dĩ Mạch lại không nhận ra sự lúng túng của anh, cô nhìn anh đầy vẻ lạ lẫm, sau đó nói bằng cái giọng khiến anh nổi hết cả da gà: “Đốc tờ Lù, anh có thân hình của tiểu công, lại có khuôn mặt của tiểu thụ, hết ý hết ý!”.
“Bọn trẻ bây giờ đều làm sao thế không biết?”. Nghĩ đến bộ dạng si mê của Dĩ Mạch giống hệt đám nữ sinh này, anh không khỏi lắc đầu ngán ngẩm.
“Dĩ Mạch rất thích game online, xem ra bác sĩ Lục được giáo dục kỹ như vậy, chắc là không có hứng thú với những thứ ấy”. Vân Mộ Hàn rõ ràng là quá sai lầm khi nghĩ rằng Thiều Trì không biết gì về game. Đến anh cũng tự thấy bới móc cay cú thế này thật ấu trĩ, nhưng không biết tại sao nghĩ đến con cáo già làm bộ đứng đắn ở bên Dĩ Mạch, anh lại thấy vô cùng khó chịu.
“Mấy trò chơi này trước tôi cũng không quan tâm mấy, nhưng toàn bị Dĩ Mạch lôi đi lập đội, nên giờ cũng quen kha khá rồi. Giám đốc Vân là dân lập trình game, nghe nói trò chơi mới của anh rất khác so với truyền thống, rất được ưa chuộng”.
“Vậy sao? Chúng ta PK(*) một ván chứ?”.
(*) PK là cách nói của các game thủ, ở đây dùng có nghĩa là “đấu nhau”.
“Cũng được, nhưng phải nhanh nhanh lên, Dĩ Mạch thưởng bỏ bữa, tôi phải về ăn với cô ấy”.
“Hay là cược cái gì đi, nếu tôi thắng thì anh rời xa Dĩ Mạch, được không?”.
Lục Thiều Trì nheo mắt lại, dưới lớp kính cận, Vân Mộ Hàn vẫn có thể cảm thấy vẻ tức tối đang kìm nén của anh.
“Dĩ Mạch không bao giờ là đồ đánh cược của tôi”. Lục Thiều Trì nói rành rọt từng từ từng từ một.
Trong hàng Internet nồng nặc mùi khói thuốc, không biết là do không gian quá chật chội đông đúc hay là do quá nhiều người hút thuốc mà không khí xung quanh có phần nặng nề. Vân Mộ Hàn và Lục Thiều Trì đều quá nổi bật, việc họ ngồi xuống trước máy tính có vẻ rất không phù hợp giữa chốn ồn ào này. Lục Thiều Trì điều khiển chuột và bàn phím, hít một hơi dài. Phiên bản 3D đẹp long lanh như hoạt hình Nhật Bản, các nhân vật để lựa chọn phong phú, nội dung mô phỏng đời sống, đội ngũ hùng hậu với chức năng PK, đó đều là những thứ Dĩ Mạch thường nhắc đến khi chơi game. Người đàn ông này rõ ràng chưa dứt tình với Dĩ Mạch.
Trò chơi này kỳ ảo như truyện tranh, đánh đấm kịch liệt mà nhân vật chính vẫn đẹp đẽ như thường, không hề có chút máu me tàn bạo nào. Nhưng cho dù trên màn hình có vạn dặm băng tuyết, có công tử tuấn tú phong độ cũng không xua bớt được mùi thuốc súng giữa hai kẻ gươm đã tuốt cung đã giương. Mùi thuốc súng nhanh chóng hấp dẫn những người khác trong cửa hàng tụ tập lại, vừa xem vừa bình luận liên hồi. Vân Mộ Hàn nhướng mày, vẫn nhớ rõ mồn một lần đầu tiên anh và Dĩ Mạch quen nhau, xa xa trong đám người đông đúc, cô chậm rãi đứng lên trước bàn máy tính, tháo tai nghe ra, nhìn thẳng vào mắt anh. Cái nhìn đó tựa như đã nhìn thấu vạn năm, khiến anh dù có trong mơ cũng không muốn rời.
Dĩ Mạch thích xem tiểu thuyết võ hiệp, bối cảnh trò chơi của anh cũng đậm chất võ hiệp. Hoang mạc gió cát bay vạn dặm, vạn lý sơn hà ngựa dẫm tan, tà dương như tuyết, núi xanh tựa thép. Đó là trước kia, cô bám lấy anh say sưa kể về miền đất tươi đẹp hết lần này đến lần khác, quất ngựa đi khắp núi sông, như thơ như họa. Hồi đó anh còn cười cô trẻ con, nhưng sau này, những gì cô đã kể đó đã trở thành động lực cho anh thiết kế trò chơi này trong suốt sáu năm qua. Trò chơi này thuộ