Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.

ước mặt, anh uống hết ly này đến ly khác. Dĩ Mạch đã từng hứa sẽ lấy anh, thế mà giờ cô sắp kết hôn, nhưng người cô lấy lại không phải là anh.
Lục Thiều Trì lại thấy rất ngon miệng, anh gọi một suất khoai tây rán và pizza hoa quả. Vừa rồi chỉ lo bàn chuyện với Cục trưởng Lý, cả bữa trưa không ăn uống được gì, nên giờ tất nhiên phải tận hưởng ra trò. Còn người đàn ông trước mặt rõ ràng là phung phí, ai lại dùng rượu vang đắt tiền để tìm cơn say.
“Sao thế? Thức ăn không hợp khẩu vị hay sao mà anh cứ uống rượu suốt thế?”. Lục Thiều Trì dùng dĩa xiên một miếng pizza, thưởng thức hương vị.
“Sao thế? Anh không mang đủ tiền à?”. Nghe Lục Thiều Trì nhắc, Vân Mộ Hàn sực nhận ra mình đang mất bình tĩnh. Không phải là anh không muốn say, mà là anh không thể để lộ vẻ yếu đuối trước mặt người đàn ông này.
“Uống mười chai nữa cũng không vấn đề gì, chỉ là anh uống tôi không uống thì e không hay, nhưng mà tôi uống rượu rồi lại lái xa thì Dĩ Mạch sẽ lo. Anh biết đấy, cô nhóc thường ngày vụng về vô tư, nhưng nếu là người cô ấy quan tâm thì cứ cuống cả lên. Tôi mà về muộn thì thế nào cô ấy cũng cằn nhằn như chị Tường Lâm ấy”.
“Cô ấy vốn vẫn thế, sao vậy? Anh chưa quen à?”. Vân Mộ Hàn cười nhạt nhìn Lục Thiều Trì, cố tình khoe hạnh phúc trước mặt anh sao, đừng quên anh mới là người gặp cô trước.
“Sau này tôi còn khối thời gian để quen”.
“Xem ra Dĩ Mạch vớ phải một con cáo già rồi”. Vân Mộ Hàn không ngại ngần tấn công, Lục Thiều Trì chắc chắn không phải là chú thỏ trắng hiền lành. Anh ta có móng vuốt, có nanh sắc, đằng sau nụ cười ấy là con cáo xảo quyệt không hơn không kém.
“Cáo tốt hơn sói, vì nó không những dùng móng vuốt mà còn biết dùng đến cái đầu”. Anh ta quả không hề đơn giản, cái chính là Dĩ Mạch vẫn chưa hoàn toàn quên được anh ta, nhưng sợ gì chứ, anh còn khối thời gian để giúp cô quên đi anh ta cơ mà.
“Anh có giấu kỹ đến mấy thì cái đuôi cáo vẫn sẽ lòi ra thôi”.
“Cho dù có thế thì cũng không đến lượt một con sói từ bi nhắc nhở, hơn nữa, con sói đó đã không còn tư cách để tranh giành”.
Vân Mộ Hàn đứng bật dậy, nhìn Lục Thiều Trì trừng trừng. Lục Thiều Trì đang cúi đầu quệt miếng khoai tây vào chén sốt cà chua, làm như không hay biết đến sự phẫn nộ của anh. Vân Mộ Hàn bỗng thấy sợ hãi trong lòng, từ khi tạo dựng cơ nghiệp đến nay, lần đầu tiên anh cảm thấy nỗi sợ lành lạnh sau lưng. Lục Thiều Trì khó đối phó hơn anh tưởng nhiều, anh ta không khó khăn gì khi tìm ra điểm yếu của anh. Phải, anh có tư cách gì để chỉ trích thủ đoạn của anh ta, anh có thân phận gì để ngăn cản Dĩ Mạch lấy con cáo này?
Người đàn ông này quá bí hiểm, khiến anh không nắm bắt được. Còn anh lại như tấm thủy tinh trong suốt, chả trách bị anh ta nhìn thấu ngay. Cảm giác này, thật quá đáng sợ.
Lúc ra khỏi quán ăn, mưa đã tạnh. Mây nơi chân trời ửng màu tím nhạt, giống như những mảng tranh màu nước của đám trẻ con, từng nét từng nét trong sáng rõ ràng. Ánh chiều tà rọi khắp nơi, trong hơi ấm dường như có thể nghe thấy những tiếng khẽ khàng của vạt nắng hôn lên lớp da mịn màng. Người đi ngoài bến sông đông dần, tỳ trên lan can ngắm làn hơi nước mờ ảo chưa tan hết, dưới anh chiều tà ánh lên bảy sắc cầu vồng.
“Giờ này mà đã có người chạy bộ”. Vân Mộ Hàn nhìn mấy cụ già đang chạy chầm chậm trên bờ sông, thở dài.
“Người lớn tuổi không quen ở trong phòng tập, thường ra ngoài trời chạy bộ. Mấy hôm nay mưa suốt ở mãi trong nhà rồi, giờ mưa vừa tạnh là tranh thủ ra chạy luôn”.
“Có hứng thú không? Cùng chạy nhé?”. Vân Mộ Hàn nhìn anh.
“Cứ thế này mà chạy ư?”. Lục Thiều Trì nhìn bộ âu phục của hai người, chau mày.
“Gần đây có cửa hàng Nike, sao? Sợ thua tôi à?”.
“Chạy đã hẵng hay!”.
Ánh tà dương xuyên qua những chiếc lá tròn mượt của cây long não, rơi xuống lớp xi măng ướt. Hai đôi giày thể thao màu trắng bị nước bắn lên lấm tấm. Họ mặc đồ thể thao rộng rãi, trên mặt lấp loáng những giọt mồ hôi, trông trẻ trung và đầy sinh lực, như những sinh viên đại học. Trong ngõ hẹp, Thiều Trì mua hai chai nước khoáng, đưa cho Vân Mộ Hàn một chai, còn ah dựa cột điện dốc ngược chai nước tu ừng ực. Vân Mộ Hàn bóp chai nước trong tay kêu rôm rốp, ném về phía đối diện, chai nước khoáng rơi trúng thùng rác.
“Cạch” một tiếng, thùng rác ven đường lại có thêm một vỏ chai nước khoáng. Mấy cô nữ sinh phổ thông đi học về thấy hai anh chàng thanh niên đẹp trai uể oải dưới ráng chiều, bất giác kêu lên đầy phấn khích.
“Nhắm chuẩn đấy, đi đánh bóng đi. Dĩ Mạch trước kia thường hay đi cổ vũ cho tôi”.
“Tôi không biết Dĩ Mạch có sở thích này, cô ấy lười lắm, lúc nào cũng nằm ườn trên giường cả buổi sáng, gọi thế nào cũng không dậy. Thôi, hôm nay tôi mệt rồi, không đánh bóng nữa”. Lời lẽ đầy hàm ý của Lục Thiều Trì khiến Vân Mộ Hàn tức tối.
“Mệt rồi sao? Bác sĩ Lục, mới chạy có một tiếng thôi mà, anh đúng là không ổn rồi”.
“Nhiều tuổi rồi, đâu còn tuổi hai mươi như các anh. Rèn luyện cơ thể là phải xem trọng sự bền bỉ, lâu dài, không vội được đâu. Có những việc cứ phải kiên trì đến cùng chứ không nên cứ thế lao lên ph