Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

ặt sắc nét, vẻ ngoài tinh tế, ánh mắt cứng cỏi sắc sảo được che đậy dưới hàng mi dài, làm người ta không khỏi bối rối.
“Các cậu đều là niềm tự hào của Vân Trạch chúng ta. Tôi nói rồi, báo chí các anh nên đưa tin về những nhân tài thế này, còn những tin tức dung tục kia thì đừng. Truyền thông cần có ý thức trách nhiệm xã hội. Tôi đang vội, các anh không cần tiễn nữa. Thiều Trì, Mộ Hàn này, các cậu có gì thì cứ trao đổi tự nhiên nhé”.
“Bác sĩ Lục, giám đốc Vân, chúng tôi về tòa báo đây”. Mọi người đều cáo từ, từng người một nối nhau chui vào dãy ô tô đỗ trước cửa.
“Đang mưa to lắm, hay chúng ta lên tầng thượng uống một ly?”. Vân Mộ Hàn đề nghị.
Lục Thiều Trì nhìn mưa rơi rào rào ngoài cửa, nhìn ra xa xa, sông nước liền với màu trời, cả bến sông lúc ẩn lúc hiện trong màn nước mờ mịt, những khối kiến trúc đồ sộ biến đổi muôn hình vạn trạng như chốn thần tiên trên biển. Nghe Vân Mộ Hàn nói, anh quay người, đối mặt với đôi mắt sâu thẳm đó.
Hai người đàn ông nhìn nhau, dù chưa từng một lần trò chuyện với nhau nhưng ánh mắt đã chọi nhau bao lần. Trong lòng căm hận ngùn ngụt nhưng vẫn không chịu lộ ra ngoài mặt.
“Được, tôi cũng đang muốn uống một ly”. Lục Thiều Trì nhanh chóng đồng ý.
Bầu trời ngoài cửa sổ nặng trĩu tựa như lúc sắp sửa chạm đến mặt sông, chiếc đèn chùm trong phòng ăn tỏa xuống thứ ánh sáng màu vàng dìu dịu. Lục Thiều Trì và Vân Mộ Hàn nhìn nhau đăm đăm qua lớp ánh sáng li ti như bụi trần, ánh mắt cũng nhuộm một sắc vàng sẫm mịn.
“Vang ở đây được lắm, tôi mời, xem như là thay Dĩ Mạch cảm ơn anh”. Lục Thiều Trì nâng ly, ánh mắt Vân Mộ Hàn bỗng nhiên tối sầm lại.
“Thay Dĩ Mạch cảm ơn anh”. Câu này khiến Vân Mộ Hàn thấy rất khó chịu, anh ta dựa vào cái gì mà thay Dĩ Mạch cảm ơn anh? Anh thèm gì lời cảm ơn của anh ta? Máy sưởi trong phòng ăn bật rất mạnh, nên có phần hơi ngột ngạt. Cả thành phố được bao trùm bởi một màn mưa mù mịt, trên ô cửa kính kết một lớp hơi trắng như sương giá, trông vào rất lạnh lẽo.
“Anh không cần cảm ơn tôi, tôi cũng không làm được gì cho cô ấy. Tôi muốn báo chí ngừng đưa tin về cô ấy là không muốn trước khi tôi kết hôn lại có tin tức không hay. Còn những hợp đồng quảng cáo đều là suất kinh phí tuyên truyền cho trò chơi mới. Anh đúng là cũng không phải tay ngang, đến ủy viên thành phố cũng mời được”. Vân Mộ Hàn cố gắng giữ cho giọng mình nghe thật lạnh nhạt bình thản, anh không muốn cho gã đàn ông trước mặt này nhận ra mình đang lo lắng cho Dĩ Mạch.
“Ông ấy là bạn cũ của bố tôi, chỉ là một bữa trưa bình thường thôi. Tôi muốn báo với bác Lý việc tôi và Dĩ Mạch sắp kết hôn, hồi bé bác ấy xem tôi như con, hỉ sự của tôi tất nhiên phải sớm báo cho bác ấy”. Lục Thiều Trì lắc lắc ly rượu, thứ chất lỏng đỏ sẫm trong ly trông càng trong suốt dưới ánh đèn.
Vân Mộ Hàn khẽ chao tay, rượu trong ly suýt chút nữa thì đổ ra ngoài. Anh thầm cảm ơn ánh đèn vàng của nhà hàng đã giúp anh che giấu bộ dạng mất bình tĩnh của mình.
...
“Mộ Hàn, anh tốt nghiệp đại học xong, mình cưới được không?”.
“Không được, em không học đại học à?”.
“Học đại học làm sao tốt bằng làm vợ anh được? Thế này vậy, em tốt nghiệp đại học rồi mình cưới nhé!”.
“An Dĩ Mạch, cái đầu ngốc nghếch của em đang nghĩ gì thế? Còn bé tẹo mà ngày nào cũng nghĩ chuyện lấy chồng. Được, để anh tốt nghiệp xong sẽ cam tâm tình nguyện rước em về làm vợ vậy”.
Chuyện cũ xin đừng nhắc lại
Đời người đã nhiều bão giông
Ký ức tuôn mãi không ngừng
Yêu hận chôn chặt trong tim
...
Đầu giờ chiều mưa vẫn chưa ngớt, lúc này người trong quán ăn đã đi gần hết, căn phòng trở nên yên tĩnh đến nặng nề. Ở một góc phòng, chàng ca sĩ trẻ vừa gảy đàn guitar vừa cất giọng trầm trầm khe khẽ hát bài Khi yêu đã là ký ức.
Nhớ đến Dĩ Mạch, những đường nét mạnh mẽ trên mặt Vân Mộ Hàn từ từ giãn ra, đôi mắt mênh mông dưới ánh đèn vàng dịu dàng. Anh uống hết ly rượu, rượu vang quá dịu không đủ để anh say. Cứ tự nhắc mình không cần nghĩ đến cô gái đó nữa, vì cô ta đã phản bội anh trước, nhưng đến lúc này anh mới nhận ra, hóa ra mình không đành lòng. Người đang yêu thì đúng là giỏi tự huyễn hoặc mình. Lúc nào anh cũng tự nói với mình, Eun Chae tốt hơn cô ta trăm nghìn lần, cô dịu dàng, cô chung tình, cô giản dị, không vô trách nhiệm, không ham hư vinh như Dĩ Mạch. Nhưng vì sao anh sắp lấy cô rồi mà không hề thấy vui? Nghe tin An Dĩ Mạch sắp kết hôn, sao trong lòng lại đau đớn đến thế? Tựa như mất nửa sinh mệnh, tựa như những thứ quý giá đang rời xa dần, tựa như chỉ trong giây lát, anh đã mất tất cả.
Tình yêu là câu đố khó
Khiến ta lóa mắt si mê
Quên đau là điều có thể
Quên em lại quá khó khăn
Em chưa từng thật sự ra đi
Bởi vì em vẫn luôn trong tim anh đó
Anh vẫn còn yêu em tha thiết
Anh bất lực với chính bản thân mình
...
Vì sao em không hiểu
Tình yêu là phải đớn đau
Rồi một ngày em sẽ hiểu ra
Cuộc đời không có anh thì vẫn thế
...
Ca sĩ chính trong quán hát lại bài hát hoài niệm tha thiết của Trương Quốc Vinh. Vân Mộ Hàn như quên mất Lục Thiều Trì đang ngồi tr


Old school Swatch Watches